Lễ phát thưởng OKAMOTO khoá 89

CẢM TƯỞNG VỀ LỄ PHÁT THƯỞNG OKAMOTO KHÓA 89

 

Những cơn mưa rào rào chợt đến rồi chợt đi đã đánh dấu sự kết thúc của tháng bảy ở thành phố Hồ Chí Minh làm dịu bớt cái nắng gay gắt. Nhưng với bản thân tôi, tháng bảy này không chỉ vô tình đi qua, mà nó lại có chút đặc biệt, và chút đặc biệt ấy đọng lại trong tôi với một phong vị ngọt ngào: ngày 31 của tháng, tôi được vinh dự nhận phần thưởng Okamoto nơi ngôi trường Đông Du tôi đang theo học tiếng Nhật.

Thời gian trôi qua nhẹ như cái chớp mắt, mới đó mà đã hơn một năm kể từ khi tôi theo học ở Đông Du, ngôi trường với bề dày truyền thống về dạy tiếng Nhật ở thành phố với hơn 4000 học viên theo học. Tuy quy mô và bề thế là vậy nhưng với tôi, trường Đông Du lại không khoác lên mình một vẻ kiểu cọ và xa cách, tạo cảm giác hào nhoáng bóng bẩy như một số trung tâm khác, mà đó là một ngôi trường ấm áp tình người, nơi thầy cô đến với nghề bằng một cái tình, còn học viên theo học vì lòng mong muốn tiếp thu ngôn ngữ mới.

Khóa 89 vừa rồi, dưới sự dẫn dắt vô cùng tận tình của cô Hường, cô Quyên, cô Tần và cô Okamoto, tôi vừa kết thúc kì thi N3 để chuyển lên lớp Cấp Tốc 5. Và thật bất ngờ làm sao khi tôi lại may mắn được vinh dự mời nhận phần thưởng  Okamoto, phần thưởng dành cho những học sinh xuất sắc nhất! Cứ như một đứa trẻ háo hức đợi đến ngày đi du lịch, từ ngày được trao giấy mời, tôi rất mong đến ngày nhận học bổng. Cuộc đời là thế nhỉ, khi ta bỏ ra bao công sức cố gắng vì thứ ta yêu thích, thì cái quả ngọt ta thu được về, sẽ đọng lại mãi trên đầu lưỡi ta với một mỹ vị chẳng bao giờ quên được.



Đến bây giờ, khi tôi viết lại những dòng cảm nghĩ này, quang cảnh của buổi lễ ấy vẫn hiện rõ trong đầu tôi như một thước phim quay chậm: Trong phòng hội trường hôm ấy đón 85 học viên nhận học bổng chúng tôi là khuôn mặt tươi cười đầy ấm áp của thầy cô, xóa tan đi cơn mưa lạnh lẽo vừa quét qua. Chẳng biết tự lúc nào, trước khi chúng tôi lên, thầy cô đã trang trí bảng với những hình vẽ đáng yêu và giản dị, sắp xếp chỗ ngồi, chuẩn bị phần thưởng. Và một điều đặc biệt đó là hôm nay, chúng tôi có vinh dự được gặp gỡ thầy Hiệu trưởng, bởi tôi biết hình như thầy rất bận, tuổi cũng đã cao, nhưng vẫn sắp xếp thời gian đến tham dự cùng chúng tôi, quả thật tôi rất xúc động. Và đặc biệt hơn, hôm nay còn có sự góp mặt của 2 vị khách từ Ngôi trường ABK (ASIA BUNKA KAIKAN)- nơi Thầy hiệu trưởng đã từng trải qua thời sinh viên của mình tại Tokyo 50 năm trước.


Buổi lễ được bắt đầu với sự dẫn dắt vô cùng khéo léo của cô Okamoto và thầy Khôi. Cô Okamoto với nụ cười tươi vui như làm sáng bừng cả căn phòng, còn thầy với giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng, tạo một không khí ấm áp, thân thiết như một gia đình cho buổi lễ ngày hôm ấy. Ban đầu thầy cô cho chúng tôi tham gia một trò chơi nhỏ không chỉ để hâm nóng không khí mà còn để kết nối lại các bạn học viên với nhau. Trò chơi cũng đơn giản thôi: chúng tôi chơi đoán tên bài hát. Tuy ban đầu còn chút khoảng cách và ngại ngần, các bạn đã hăng hái đưa tay tham gia trò chơi, và rồi cảm giác xa cách như rút ngắn lại, không còn 85 học viên và thầy cô nữa mà là một gia đình lớn, một gia đình đang vui vẻ quây quần bên nhau, trao nhau những nụ cười và những lời động viên.

 



Trò chơi kết thúc, buổi trao học bổng chính thức bắt đầu. Chúng tôi được thầy Hiệu trưởng kể lại nguồn gốc của học bổng Okamoto. Giọng thầy khàn khàn và đôi lúc hơi khó nghe, nhưng tôi vẫn cảm thấy được bao tình cảm và nhiệt huyết chất chứa trong giọng nói thầy, một người hết lòng với nghề giáo. Tôi như bị cuốn hút vào câu chuyện ấy, câu chuyện kể về ý chí, lòng đam mê với nghề dạy học, với việc đem lại những giờ học tiếng Nhật chất lượng cho học sinh mà vươn lên mọi khó khăn, vượt qua mọi thử thách của thầy Hiệu trưởng và của thầy cô ở Đông Du. Con người Việt Nam là thế, dù phong ba bão ghềnh, dù thất bại, dù khó nhọc, vẫn mãi vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường. Nhưng bên cạnh đó, đây còn là câu chuyện về tấm lòng đầy nhân từ và quý trọng những người có tấm lòng ham học của ông bà Okamoto và về tình bạn hữu Việt-Nhật. Bằng trái tim và tấm lòng chân thành, con người kết nối với nhau, sẻ chia ước mơ, hun đúc nghị lực, ủng hộ nhau tiến về phía trước, câu chuyện của thầy đã truyền cảm hứng cho chúng tôi như thế.


Giây phút tên tôi được xướng lên quả thật là một giây phút tôi không bao giờ quên. Tôi đã bước lên bục cùng với bạn Lê Thị Kiều Viên - học viên ưu tú nhất của kì thi N2 và bạn Hồ Thị Kim Thoa - học viên ưu tú nhất của bậc N5. Đứng trên bục, trong những ánh nhìn trìu mến của thầy cô, trong những lời chúc và lời động viên, khoảnh khắc ấy trước mắt tôi như khẽ khàng dừng lại, cho tôi cơ hội được cảm nhận thật lâu, được nếm thật kĩ càng cái phong vị ấm áp đầy bảo bọc ấy, và tôi khẽ tự nhủ: "A, thật tốt vì mình đã cố gắng." Tôi đứng đấy, mỉm cười thật tươi, cảm thấy thật may mắn vì tôi đã yêu nước Nhật, yêu tiếng Nhật, và may mắn vì tôi đã chọn ngôi trường này, ngôi trường với những người thầy, người cô gắn kết với học sinh bởi một tình cảm giản dị, chân sơ.


 

 


Rồi không để thời gian lãng phí trôi đi, lần lượt các bạn học viên được gọi lên bục trao học bổng. Và sau đó, buổi trao phần thưởng Okamoto rồi cũng đến hồi kết thúc. Nhìn khuôn mặt tươi cười và tự hào của mọi người và của thầy cô, tôi bất giác mỉm cười theo. Tất cả mọi người như được bao bọc trong một bầu không khí ấm áp màu vàng cam của hạnh phúc, tất cả đều đang mỉm cười, và tất cả đều mang trong mình tâm thế từ nay về sau cũng sẽ cố gắng, bởi ở đây có những người thầy người cô đang kỳ vọng ở mình, bởi ở đây có những học viên đang được mình truyền lửa. Không ai nói ra, nhưng tôi cảm giác mọi người đều trao nhau suy nghĩ như vậy.




Những thứ quan trọng chúng ta không nhìn bằng đôi mắt, mà chúng ta sẽ thấy chúng bằng trái tim. Một năm học ở Đông Du, cái tôi nhận được không chỉ là học vấn, là kiến thức, mà đó còn là lòng kính trọng dành cho bao thầy cô hết lòng với nghề, hằng ngày đứng trên bục giảng truyền cảm hứng cho học viên. Sợi dây kết nối giữa người với người, giữa thầy và trò, giữa học viên và học viên, Đông Du đã cho tôi cơ hội cảm nhận thật rõ.

ĐỖ THỊ THU HÀ