Cuộc thi Trải nghiệm Tiếng Nhật lần 7 _ TPHCM

Cuộc thi Trải nghiệm tiếng Nhật lần 7

Ngày 30 tháng 8 vừa qua chính là một trong những ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi khi tôi được vinh dự trở thành 1 trong 5 thí sinh đoạt giải của cuộc thi Trải Nghiệm Tiếng Nhật tại Thành Phố Hồ Chí Minh lần thứ 7.

Ngay từ lúc bắt đầu đăng ký tham gia cuộc thi, tôi thậm chí đã không hề nghĩ đến việc mình sẽ lọt vào top 15 thi thuyết trình, bởi lẽ sau những buổi học đầu tiên, tôi đã nhận ra kiến thức của bản thân về đất nước, văn hoá và con người Nhật Bản hạn hẹp đến như thế nào.  Càng học, tôi càng cảm thấy khoảng thời gian buổi sáng Chủ Nhật của mình được sử dụng vô cùng đáng giá, vì cái tôi nhận được sau mỗi buổi học là những kiến thức thú vị về thành ngữ, địa lý, những ngày lễ tết trong văn hoá Nhật Bản...

Sau khi kết thúc vòng thi loại, bên cạnh cảm giác vui vì mình đã chắc chắn trả lời đúng một số câu đã được học trong các buổi sáng Chủ Nhật trước, tôi cũng cảm thấy lo lắng nhiều khi phạm vi câu hỏi  vượt khá xa so với hiểu biết của tôi về đất nước Nhật Bản. Thế rồi với nỗ lực và một chút may mắn nữa, tôi đã thành công lọt vào Top 15 và bước vào vòng thi Thuyết Trình đầy căng thẳng. Khi chủ đề được công bố, tôi đã vô cùng lo lắng vì đến khi thí sinh đầu tiên lên phát biểu tôi vẫn không biết nên chọn đề tài nào và nói về những gì trong đề tài đó. Nhưng rồi ý tưởng bỗng loé lên trong đầu và cũng khiến cho tôi dần bình tĩnh lại để viết ra những lập luận cho ý tưởng của mình. Khi bắt đầu đến lượt mình lên phát biểu, tôi thậm chí nghe tiếng tim mình đập thình thịch vì căng thẳng, may mắn là tôi vẫn còn biết mình phải nói gì. Càng nói tôi càng cảm thấy bình tĩnh và đã kết thúc phần thuyết trình của mình trước thời gian quy định.

Khi tên tôi được xướng lên trong danh sách 5 người đoạt giải, tôi vẫn không thể tin là mình đã làm được điều đó. Tôi đã không phụ lòng Thầy Hiệu Trưởng, Cô Hiệu Phó và các Thầy Cô trường Đông Du, cả Thầy Cô người Nhật lẫn Thầy Cô người Việt, đã cất công đến xem và cổ vũ cho phần thi của chúng tôi. Tôi đã có thể làm cho gia đình tôi tự hào về mình!

Em xin chân thành cảm ơn Chị Quỳnh, Cô Oanh, Thầy Đạt - những người đã dành ra chút thời gian trực tiếp truyền đạt kiến thức cho chúng em trong những buổi học lớp Trải Nghiệm Tiếng Nhật; cũng như em vô cùng cảm ơn Thầy Nishimura và các Thầy Cô người Nhật đã dành thời gian hướng dẫn cho chúng em cách thi phần thi Thuyết Trình cũng như truyền đạt cho chúng em phương pháp thuyết trình tự tin để có thể cuốn hút, tạo sự hứng thú cho người  nghe.

Quá trình tham gia cuộc thi đã giúp tôi nhận ra những thiếu sót của bản thân mình, và cũng đã giúp tôi tin tưởng vào chính mình hơn, vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân. Tôi đã cho mình một cơ hội để trải nghiệm, và lần này tôi đã thành công. Tôi hy vọng năm sau cũng sẽ có nhiều bạn học sinh Đông Du tiếp tục tham gia cuộc thi Trải Nghiệm Nhật Bản, vì bạn sẽ nhận được hơn những gì bạn đã từng nghĩ rất nhiều.

Trần Châu Ngân – NC2

CẢM NGHĨ VỀ CON ĐƯỜNG HỌC NHẬT NGỮ

VÀ CUỘC THI TRẢI NGHIỆM TIẾNG NHẬT LẦN THỨ 7

Gần một năm trước, ngày 16 tháng 9 năm 2013, tôi bước chân vào trường Nhật ngữ Đông Du với sự bỡ ngỡ "một chữ bẻ đôi cũng không biết". Tôi chỉ biết mình thích học ngoại ngữ, thích tiếng Nhật, chỉ vậy thôi. Ngày ấy, tôi đã không nghĩ rằng mình có thể nên duyên với Nhật ngữ và theo đuổi nó với tất cả lòng đam mê như bây giờ.

Một năm tròn miệt mài trên giảng đường Đông Du là một năm tôi nhận được rất nhiều kiến thức hữu ích và sự quan tâm từ các Thầy Cô. Tôi nhớ như in hình ảnh Cô giáo đầu tiên dạy tôi đọc từng chữ cái, những Thầy Cô dốc hết tâm huyết để truyền đạt kiến thức. Hôm nay, khi ngồi viết những dòng suy nghĩ này, tôi - đối với tiếng Nhật đã không còn là đứa trẻ bỡ ngỡ nữa, nhưng vẫn là nhỏ bé giữa thế giới bao la đầy mê hoặc của ngôn ngữ và văn hóa xứ sở Phù Tang.

Sự nhỏ bé ấy, một lần nữa đã được chứng minh qua cuộc thi "Trải nghiệm Tiếng Nhật" lần thứ 7 tại TP. Hồ Chí Minh mà tôi đã quyết định tham gia từ những ngày đầu tháng 7. Một cuộc thi lớn, lại có thời gian chuẩn bị không nhiều. Chỉ có những ngày chủ nhật hiếm hoi, chúng tôi cùng nhau ôn luyện kiến thức trên trường và được các Sempai chỉ dạy kinh nghiệm. Tôi bước vào cuộc thi với một tâm thế có phần lo lắng. Sự hồi hộp của tôi được trấn an phần nào nhờ sự có mặt của các Thầy Cô người Nhật đã đến để cổ vũ tinh thần cho chúng tôi.

Vòng một bắt đầu, 30 câu hỏi kiến thức về mọi mặt của Nhật Bản, tưởng chừng quen thuộc với những gì đã được truyền đạt, nhưng lại khiến tất cả chúng tôi ngỡ ngàng vì câu hỏi năm nay xoáy vào những diễn biến mới nhất gần đây trong đời sống - xã hội nước Nhật. Tôi cố gắng điềm tĩnh, tập trung lắng nghe. Kết thúc bài thi, nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn trong tôi. Chính vì vậy, khi nghe tên mình được lọt vào nhóm 15 thí sinh có điểm số cao nhất, tôi được giải tỏa tâm lý và cảm thấy vững vàng hơn. Nhưng ngay sau đó, chúng tôi phải bước vào vòng chung kết: thi hùng biện. Trong vòng 3 phút ít ỏi, bằng tất cả những kiến thức, kỹ năng được học ở trường, tôi cố gắng vận dụng để truyền tải vào bài thi của mình, để kể cho người Nhật nghe về một người Việt nổi tiếng: Giáo sư Tiến sĩ Trần Văn Khê. Cảm xúc tràn đầy khi ấy không đủ giúp tôi bình tĩnh. Tôi run, giọng đứt quãng và phải dừng lại nhiều lần để suy nghĩ. Vòng thi hùng biện trôi qua khá nhanh, mọi người bắt đầu chờ đợi kết quả cuối cùng.

Giây phút công bố 5 bạn thắng cuộc, thật kỳ lạ rằng tôi không còn lo lắng nữa. Nhìn thấy Thầy Hiệu Trưởng, Cô Duyên, Cô Tuyết Oanh...cùng các Thầy Cô người Nhật như Cô Abe, Cô Yamada, Thầy Nishimura...cũng như rất nhiều bạn bè đồng môn của Đông Du đã luôn ở bên cạnh để động viên tinh thần, tôi thấy xúc động và cảm kích vô cùng. Trong dòng cảm xúc đó, khi nghe tên mình được xướng lên, tôi không tin nổi, hạnh phúc đã dâng đầy trong lồng ngực. Đứng trên sân khấu nhận giải thưởng, nhìn xuống khán đài, tôi thấy những gương mặt thân quen của trường Đông Du, mỗi người đều có một nụ cười rạng ngời...

Như vậy, giấc mơ được đặt chân đến xứ sở hoa anh đào của tôi giờ đã trở thành hiện thực. Tôi thầm cảm ơn các Thầy Cô người Nhật đã tận tình giúp đỡ, cảm ơn Thầy Hiệu trưởng, Cô Duyên, Cô Oanh cùng toàn thể các Thầy Cô luôn có mặt kịp thời và đã cho tôi một nền tảng kiến thức như hôm nay. Cảm ơn chị Phương Quỳnh vì sự nhiệt tâm của chị đối với Câu lạc bộ "Trải nghiệm Tiếng Nhật" suốt hai tháng vừa qua. Lời cảm ơn này, bao nhiêu cũng là chưa đủ.

Con đường Nhật ngữ mà tôi đã từ bỏ nhiều thứ để theo đuổi, có lẽ hôm nay chỉ đi đến cột mốc nhỏ đầu tiên. Phía trước còn những gì chờ đợi, thử thách kiên trì, chỉ có đi mới biết được. Tôi vẫn thường nghe mọi người bảo “Một khi đã đam mê thì tự khắc sẽ biết mình cần phải làm gì để đạt được mục tiêu, hoài bão”. Mong rằng tất cả những bạn yêu tiếng Nhật, chúng ta sẽ cùng nhau "trải nghiệm", luyện cho mình bản lĩnh và thực lực, để mỗi người đều có thể cảm nhận sâu sắc hơn về đất nước Nhật Bản, và quan trọng là để vươn đến ước mơ riêng của chính mình, bạn nhé!

Thái Thiện Hảo - CT4C1