CẢM NHẬN CỦA HỌC VIÊN ĐẠT GIẢI CUỘC THI TRẢI NGHIỆM NHẬT BẢN TẠI TP.HỒ CHÍ MINH NĂM 2014

Giấc mơ Nhật Bản - 日本の夢 (日本体験旅行ー1・2015)

By Thái Thiện Hảo

Viết cho kỷ niệm quá đẹp trong đời tôi.
Vậy là tôi đã đến Nhật, như bao mong ước bấy lâu nay và có được bằng chính nỗ lực của mình. Nhật Bản chào đón tôi vẫn với bầu không khí khẩn trương của một đất nước hối hả. Nhưng với tâm thế thật sự muốn “trải” và “nghiệm” đến từng chi tiết nhỏ nhất của xứ sở này, tôi đã đặt mình hòa vào dòng người gấp vội đó. Chỉ để lắng nghe thật kỹ từng câu chào, tiếng mời hàng, hay nhìn thật kỹ gương mặt có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất đầy mệt mỏi, ngủ thiếu giấc của đám đông trên tàu điện. Tất cả, đều được thu vào chiếc máy ảnh kỳ diệu nhất : đôi mắt và bộ não tôi.
Cuộc hành trình “Trải nghiệm Nhật Bản” đã đưa chúng tôi đi qua nhiều nơi. Từ Kanda Myoji với trải nghiệm nghi thức thờ thần đạo, được nghe kể mọi thứ về các vị thần ở Nhật, đến tham quan trường đại học Meiji và ngỡ ngàng với môi trường học tập tối tân quá tuyệt vời nơi đây. Từ Kusatsu tuyết phủ đẹp như truyện cổ tích, tôi xúc động đi lang thang trong cánh rừng trắng xóa hay hồi hộp khoái chí lần đầu tập tễnh trượt tuyết. Từ phòng khách sạn Dormy Inn vuông vắn tiện nghi tới Lữ quán Konoha đưa tôi lạc vào không gian truyền thống xưa cũ. Từ cái lạnh âm 5 độ cắt da và tuyết rơi trắng tóc, đến bẽn lẽn khỏa thân trầm mình vào Onsen 43 độ giữa đêm rét mướt. Từ Asakusa cổ kính mỗi ngôi nhà góc phố đều làm người ta thích mê, đến Shibuya tấp nập bậc nhất hay Harajuku đậm mùi Cosplay đầy thú vị. Từ những đĩa điểm tâm đơn giản Washoku đến bữa tiệc chia tay ngập tràn hải sản tươi ngon. Từ những bước chân vội vã cho kịp tàu điện, ngắm nhìn người Nhật bận rộn với cuộc sống, đến những lần rảo bộ khắp phố phường. Từ những bảng thông báo nhỏ, tiếng loa tàu hay sự im lặng tẻ buồn trong một toa tàu muộn... Tất cả, tất cả giờ đây đã in đậm vào trong ký ức, và khiến tôi, mãi về sau này khó thể nào quên được.
Một tuần thật quá ngắn ngủi với một người đang tràn đầy ham thích khám phá như tôi, nhưng cũng đủ để trở thành dấu ấn đẹp đẽ cho tuổi hai mươi lăm còn nhiều lo nghĩ.
Cảm ơn ban tổ chức từ trường Kyoritsu, cảm ơn các bạn bè Thailand, Myanmar, Indonesia, Cambodia, cảm ơn những người đồng hành chia sẻ cùng tôi : anh Trí, các bạn Ngân, Chi, Liên, Trinh đã trải qua biết bao niềm vui lớn nhỏ. Cảm ơn người đã luôn dõi theo và động viên tôi, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Và một lần nữa không thể không cảm ơn các thầy cô của trường Đông Du thương yêu. Nhờ thầy cô, mà tôi mới có thể tự tin bước ra ngoài như hôm nay, dù còn cả cuộc đời phải học mãi phía trước.
Đôi dòng lưu lại, những ngày đẹp quá trong đời tôi.
Nhật Bản, 19 – 26/1/ 2015.


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: