BUỔI NÓI CHUYỆN CỦA THẦY HIỆU TRƯỞNG TẠI TOKYO 10/5/2015

BUỔI NÓI CHUYỆN CỦA THẦY HIỆU TRƯỞNG TẠI TOKYO NGÀY 10/5/2015

 

 

Hoang Anh Vu

Mới chỉ sang được 2 tháng mà con như đã ngủ quên trong quay cuồng của nhịp sống ở đây. Thật may hôm nay Thầy đã đến với chúng con, giúp chúng con bừng tỉnh.
Con cứ nghĩ là Thầy sẽ đi cùng cô Nghi hay cô Duyên, mà lúc nhìn thấy Thầy con mới biết chuyến đi lần này Thầy lặn lội một mình đến với từng vùng.
Thầy hỏi chúng con: "Mấy đứa phát báo vừa mới qua tháng tư, có đứa nào chưa khóc giơ tay Thầy xem". Có 2 cánh tay nhấc lên.
Con cũng đã khóc. Vừa mới hôm kia thôi Thầy ạ, khóc vì nhớ nhà, nhớ Bố Mẹ, nhớ Thầy Cô, nhớ Bình Mỹ . Con đã chẳng học hành gì cả tuần vì cứ ngồi vào bàn học là nhớ nhà ngồi nghĩ vẩn vơ, chẳng còn nhớ đến lý do mình đang ở đây. Cái tinh thần khi mới bước chân sang đây đã chẳng còn nữa. Hôm nay gặp lại Thầy, nhìn thấy nụ cười hiền của Thầy, nghe những lời Thầy dạy con đã giật mình. Hai tháng qua mình đã làm được gì thế?! Hai tháng nhanh vèo, rồi 2 năm cũng nhanh lắm, cứ tiếp tục thế này con sẽ trở thành nỗi nhục của Đông Du. Lời dạy của Thầy vẫn là nội dung chúng con đã từng nghe, nhưng lần này con nghe thấm từng lời, vì nó đúng với mình bây giờ quá!
Thầy kể cho chúng con về chuyến đi lần này của Thầy. Con vô tâm chẳng biết Thầy đang làm gì ở đâu. Hôm nay được Thầy kể mới biết Thầy đã một mình lên Mori để lập cư xá, và sắp tới là ở Kurashiki. Chúng con nghe mà ghen tị quá Thầy ạ! Con ước gì chúng con cũng được ở cư xá như vậy, để được học thật nhiều như khi ở Bình Mỹ, để có Thầy Cô bên cạnh nhắc nhở chúng con. Chúng con biết Thầy cũng đang trăn trở về điều này nhiều lắm...
Thầy kể với chúng con Thầy đã đi bộ mà không đi taxi trong sự ngạc nhiên của ông hiệu trưởng trường Shinshu, Thầy bảo "Thời gian của Thầy quý, nhưng vì tiền đó Thầy có thể dùng để giúp đỡ người khác nên Thầy không dùng" Câu chuyện của Thầy khiến con phải tự kiểm điểm lại 2 tháng qua, mình đã chi tiêu phung phí như thế nào!

Thầy nhắc chúng con về tầm quan trọng của việc học tiếng Nhật, chỉ cho chúng con bây giờ phải học bằng cách đọc sách đọc truyện, khi đọc phải dùng 体-気-心 để học. Chúng con chưa hiểu cụ thể cách học đó, Thầy đã sắp xếp đổi lịch để Chủ Nhật tuần sau (2015/05/17) dạy chúng con cách đọc truyện.

Điều quan trọng nhất Thầy luôn luôn nhắc chúng con, rằng chúng con là tinh hoa của Đất Nước, đi du học để quay về làm giàu kiến thiết cho quê hương. Thầy nhắc chúng con hãy nghĩ đến dân tộc đừng chỉ sống ích kỉ cho cá nhân mình. Thầy đã có thể chọn cho mình con đường làm giàu, nhưng Thầy đã chọn dành cả cuộc đời mình để đào tạo ra các thế hệ sinh viên tiếp nối Thầy thực hiện tâm nguyện làm giàu cho Đất Nước... Thưa Thầy chúng con nguyện hiểu và cố gắng sống theo tâm nguyện của Thầy, chỉ sợ rằng tài hèn sức mọn nhưng chúng con sẽ cố gắng hết sức mình!

Chúng con cảm ơn Thầy đã đến với chúng con hôm nay, chúng con cảm ơn Thầy đã nhắc nhở để chúng con nhớ lại nhiệm vụ, mục đích của mình khi đặt chân đến Nhật Bản. Thầy ơi chúng con cần lắm những lời Thầy dạy như thế này, để chúng con luôn ghi nhớ mà phấn đấu không sao lãng khi những phút yếu lòng ập đến. Tuổi đã cao, sức đã yếu, bàn tay Thầy cầm mic run run mà ngọn lửa trong Thầy vẫn luôn cháy hừng hực, hôm nay Thầy đã truyền thêm sức mạnh cho chúng con vượt qua khó khăn những ngày sắp tới. Chúng con mong Thầy luôn được mạnh khỏe và chúng con sẽ cố gắng hơn nữa để không phụ lòng của Thầy!
Chúng con cảm ơn Thầy đã đến với chúng con hôm nay! Chúng con đang mong chờ buổi học tuần sau lắm Thầy ạ!


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: