Du học Đông Du

THƯ NGỎ GỬI CÁC BẠN SINH VIÊN VIỆT NAM ĐANG DỰ ĐỊNH DU HỌC TẠI CÁC TRƯỜNG CAO ĐẲNG CHUYÊN NGÀNH NHẬT BẢN

 

NHẬT BẢN HÃY CỐ GẮNG LÊN! OSF CŨNG CỐ GẮNG LÊN!

NHẬT BẢN HÃY CỐ GẮNG LÊN !

OSF CŨNG CỐ GẮNG LÊN !

Người viết : Okamoto Tadashi

Lời bình của Website dongdu: Thầy Hòe đọc được bài báo này đăng trong tờ OSF Dayori của Hiệp Hội Okamoto Kokusai shogaku koryu zaidan số 107 tháng 4 năm 2011, Thầy đích thân dịch và gửi đăng để sinh viên Đông Du cùng đọc.

----------------------------

Ngày 11 tháng 3 tại văn phòng Hội, đúng lúc đang nói chuyện với một người bạn, thì động đất đã xẩy ra. Là người sinh ra trên mảnh đất nhiều động đất Nhật bản, tới tuổi này (85 tuổi), tôi đã gặp không biết bao lần động đất lớn nhỏ, tưởng mình đã quá quen với động đất, nhưng lần này thực sự đã rất đỗi kinh ngạc.

Từ ngày đó, tôi liên tục nhận được những lời thăm hỏi, động viên  từ những bạn đồng môn, từ những du học sinh, thân hữu trong và ngoài nước. Mọi người đã lo lắng như chuyện của chính mình.

Thú thật tôi rất cảm động. Tôi đã chọn một lời khích lệ làm đề tài của bài viết này. Xin thành thật cảm ơn, cảm ơn.

Hội ta đã thành lập được đúng 20 năm, từ đáy lòng tôi cảm thấy vô cùng sung sướng vì đã thành lập được Hội.

Nhưng, đồng thời tôi cũng cảm nhận được niềm lo âu, rằng liệu Nhật bản có thể phục hồi được như mọi người mong đợi hay không? Và liệu Hội ta có thể tiếp tục hoạt động hay không?

Tôi muốn nói với mọi người rằng, Nhật bản thế nào cũng sẽ phục hồi được , và lại đứng lên được .

Xin trình với mọi người các kinh nghiệm tôi đã trải qua.

Khi Nhật bản thua trận, tôi mới 22 tuổi. Dời đại học, tôi vào lục quân, và được phái về phục vụ tại Shikoku (Nhiều bạn bạn bè tôi thiếu may mắn hơn, gia nhập hải quân và đã chết trận).

Ít ngày trước khi chiến tranh kết thúc, tôi đã di chuyển về Osaka băng qua biển Seito.

Trước tiên chúng tôi ghé vào quân cảng Kure (tỉnh Hiroshima). Tôi rất ngạc nhiên với những gì hiện ra trước mắt. Yokosuka, Kure, Sasebo là 3 cứ điểm hải quân của Nhật. Trước đây, khi chiến tranh bắt đầu, lực lượng hải quân Nhật vượt xa Hoa kỳ. Nhưng nay tất cả đã bị phá hủy hoàn toàn. Các chiến hạm, hàng không mẫu hạm, tiềm thủy đĩnh, tất cả đều bị đánh chìm, phá hỏng, hay chìm phơi nửa thân tầu trên biển. Một sự tổn thất to lớn vượt hơn cả các thiệt hại chiếu trên truyền hình tại các cảng vùng Tohoku lần này. Nhật bản đã bị tàn phá hoàn toàn.

Dời Kure, chúng tôi đi Kobe và Osaka. Đây là trung tâm đô thị lớn của vùng tây Nhật bản chỉ sau có Tokyo. Vùng này cũng đã trở thành bình địa, bị tàn phá hơn cả các thiệt hại động đất, sóng thần lần này. Tôi bắt gặp những con người may mắn thoát chết đang ngơ ngác đi lang thang tìm kiếm thực phẩm. Đúng là cảnh địa ngục. Toàn nước Nhật có lẽ cũng chung một cảnh ngộ.

Rồi khi chiến tranh kết thúc, tôi đã tới Hiroshima, khoảng một tháng sau khi quả bom nguyên tử ném xuống đây. Hiroshima là nơi tôi đã sống 3 năm khi học Trung học Phổ thông. Nhưng bây giờ, cái thành phố lớn với 400.000 dân ngày xưa  chẳng còn thấy đâu, tất cả đã biến mất. Trong giây lát khi quả bom nguyên tử rơi xuống, trên 100.000 người đã chết. Trong 5 năm tiếp theo số người hy sinh đã vượt quá 200.000 người.

Nước Nhật, hồi đó tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ đứng lên lại được, nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, đã tiến nhanh trở thành một cường quốc kinh tế đứng thứ nhì của thế giới. Lần này, người Nhật đã tiếp nhận những tổn thất với sự bình tĩnh và sức mạnh tinh thần đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau. Tôi tin tưởng rằng lần này, chắc chắn Nhật bản cũng sẽ đứng lên được.

Nhưng cũng còn thêm một vấn đề nữa, đó là các đe dọa phóng xạ.

Sau khi quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima, nhiều tin đồn này nọ đã được loan truyền, như là trong khoảng 50 năm sau trên mảnh đất này cỏ cũng  không mọc được, người cũng không sống được.

Tuy nhiên, chỉ 3 tháng sau đó, cỏ đã nẩy mầm xanh tươi, tiếp tới hoa cũng đã nở. Núi đã xanh lại. Ngay sau lúc bại trận, người Nhật không có lương thực, phải ăn cả cỏ dại bên đường, hay ăn cả rễ khoai sắn. Quê hương tôi chính là tỉnh Hiroshima, chẳng hề hấn gì vẫn tiếp tục tồn tại cho tới ngày nay.

Quả thật là phóng xạ rất đáng sợ. Tuy nhiên không nên sợ nó quá mức. Trong giới hạn an toàn mà khoa học đã khẳng định, thì việc hàng ngày ăn rau quả , uống sữa tươi từ tỉnh Fukushima cũng chẳng hề gì. Nông dân tỉnh Fushima đang bị thiệt hại vì những lời đồn không chính xác này.

Các bạn du học sinh đang sống ở Nhật bản, đừng sợ hãi quá mức, đừng để những lời suy đồn không chính xác làm dao động đâm ra lo âu mất bình tĩnh. Hiện tại, Nhật bản đang phải chịu những tổn thất to lớn tới nay chưa từng gặp, nhưng xin các bạn đừng nghĩ là mình xấu số có mặt ở đây đúng vào những lúc như thế này.

Xin các bạn hãy để ý học hỏi, xem người Nhật  với tinh thần bất khuất, đoàn kết nhất trí, phục hồi lại đất nước họ như thế nào. Đây là một cơ hội học hỏi quý báu mà các bạn được thể nghiệm.

Dịch: Thầy Nguyễn Đức Hòe

Nguồn http://www.osf-family.com/fromosf.htm

 

朝日奨学会様より感謝状を頂きました

朝日奨学会様より感謝状を頂きました

4月29日、朝日奨学会東京事務局長吉原隆様より、本校グエンドックホーエ校長に対して感謝状が贈呈されました。

本校は1995年から現在に至るまでの16年間に及び、延べ400人以上の留学生を送り出してきましたが、それは本校だけの力で成し遂げられた事ではなく、朝日奨学会の多大なるお力添えがあったからこそ達成できた事であります。

創立20周年という節目を迎えた本校と朝日奨学会との良好な関係が、末永く続く事を願っております。

朝日奨学会東京事務局 吉原 隆事務局長  (左)

 

朝日国際労対委員会   福澤真吾委員長 (左)

 

HAI BẠN ĐI SENDAI ĐÃ ĐẾN NHẬT AN TOÀN

Ngày 2/5/2011, hai bạn Ngọc Diệp và Trang đi SENDAI đã đến Nhật an toàn. 

Hình ảnh của 2 bạn được thầy cô giáo trường Sendai đón tại sân bay Narita

 

 

LỊCH PHỎNG VẤN DU HỌC ĐÔNG DU NĂM 2011

NỘP HỒ SƠ:
- Đang nhận hồ sơ
- Nộp hồ sơ tại:
*Hội khuyến học các tỉnh, thành phố
*Hoặc Trường Nhật ngữ Đông Du
(108 Bàu Cát 2, phường 12, Quận Tân Bình, TP. HCM. SĐT:3949 0895)

LỊCH PHỎNG VẤN
(Thời gian chính thức sẽ được thông báo sau)
- Miền Bắc:
Hải Dương: Ngày 14-15/07/2011
Nam Định: Ngày 16-17/07/2011
- Miền Trung
Đà Nẵng: Ngày 21-22/07/2011
- Miền Nam
TP Hồ Chí Minh: Ngày 25/07/2011

CÔNG BỐ KẾT QUẢ: Ngay tại các trường thi.
KHAI GIẢNG TẬP TRUNG: Đầu tháng 8/2011
 

HỘI THẢO DU HỌC CAO ĐẲNG NGHỀ NGÀY 15/5

 

THÔNG TIN TỪ MORIOKA 26-4-2011

第14回入学式

2011年4月26日 09:35

img100321_20.JPG

4/22 ホテル東日本で第14回入学式を行いました。

お忙しい中、20名以上のご来賓もお出でいただき、賑やかに入学を祝いました

Nguồn http://www.mjls.jp/blog/2011/04/14.html

 

THÔNG TIN TỪ MORIOKA 23-4-2011

Xin chào cô Duyên,

Hôm nay là đúng 1 tuần bọn em tới đây rồi. Đồ đạc phòng ốc thì cũng dọn dẹp tạm ổn, cũng đi loanh quanh cho biết đường. Có điều lạnh quá nên vẫn chưa quen, hôm nay trời lại còn mưa nữa. Việc ăn uống thì đồ ăn để dành sẵn cho kohai vẫn còn thịt gà với trứng, ngán lắm rồi, chắc đến thứ hai thì sẽ phải tự mua đồ ăn.

Thứ 2 bọn em bắt đầu đi học chính thức. Có 2 lớp sáng và chiều, lớp sáng 6 người kohai với Sơn và anh Hiếu. Còn buổi chiều là sempai với An và em. Sau 3 tháng nữa sẽ thi xếp lớp lại một lần nữa. Mấy bữa nữa cô nhận được kết quả thi đầu khóa thì đừng giận bọn em cô hen. Cả khóa này chỉ có 1 bạn Trung Quốc sang mà con bé học tới N2 rồi nên được lên học chung với sempai năm 2. Rốt cuộc chỉ có 14 đứa bọn em học với nhau.

Bọn em chưa có thẻ ngoại kiều nên chưa mua được xe đạp với điện thoại. Ở đây xài tiền cứ quen đổi ra VNĐ nên không dám mua gì cả.

Cả nhóm thì có Hoa với Trâm là mới được gọi đi làm.

Gửi cô xem mấy tấm hình chụp linh tinh. Bọn em bay nội địa bằng máy bay cánh quạt nhỏ xíu nhưng nhờ vậy mà được ngắm núi Phú Sỹ từ trên cao ở cự ly gần như vậy, chụp lên hình không thấy được hoành tráng tới cỡ nào đâu cô. Nhìn thấy mấy tuyết phủ đầy trên núi đẹp lắm cô ạ! Hành lý ký gửi hôm đi cũng đơn giản không có vấn đề gì xảy ra hết, cũng không bị lạc ai cả.

Ở Morioka vẫn còn lạnh nên cây cối, cảnh vật trông vẫn ảm đạm lắm.

Hình chụp núi Phú Sỹ từ máy bay

Sempai đi đón Kohai

Lên xe bus đi về trường

Quang cảnh trong lớp học

Lễ nhập học

Tiệc đón kohai

Vài dòng để cô biết tin tức và an tâm. Cô  giữ gìn sức khỏe hen.

Nguyễn Phương

( Trích từ mail của bạn Phương gửi cho cô Duyên )