Du học Đông Du

CẢM XÚC CỦA DHS KHÓA 2011-2012 SAU 1 THÁNG HỌC TẠI ĐÔNG DU

Mới đó mà đã một tháng trôi qua kể từ ngày tôi bước chân vào ngôi trường này, được học, được sống dưới sự che chở dưới mái nhà Đông Du. Đã qua rồi cái cảm giác bở ngỡ, rụt rè của ngày đầu, hôm nay đây trong tôi thật nhiều cảm xúc… Một tháng đâu phải quá dài để nói lên nhiều thứ, nhưng thời gian đó là dài cho suy nghĩ và tình cảm của bọn học trò chúng tôi. Để mỗi lúc nghĩ lại tôi lại thấy xúc động lạ kỳ khi nhận ra mình đã lớn thêm.

Ngày học đầu tiên tại Trường Đông Du, cũng là ngày Bố tôi lên tàu trở về quê… Một cảm giác hụt hẩng như mất đi điểm tựa kề bên. Dẫu biết rằng khi quyết định đến với Đông Du là tôi phải biết thay đổi, phải từ bỏ con người trẻ con ngày nào…, vậy mà vẫn có cảm giác cô đơn buồn tủi. Ngăn để nước mắt không rơi nhưng trong lòng đầy lo sợ trước một nơi xa lạ…

Nhưng rồi, nỗi sợ đó cũng dần vơi bớt đi. Dù đã tìm hiểu về Trường trước đó nhưng tôi vẫn không nén được xúc động khi nghe các Cô kể chuyện về Thầy. Trong tâm trí tôi hiện lên đôi bàn tay run run, mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu của Thầy lúc nói chuyện với chúng tôi ngày tuyển sinh. Lòng thật sự cảm phục khi tôi biết được ước mơ của Thầy. Ước mơ đào tạo nhân tài cho đất nước. Tự hỏi lại bản thân, tôi thật sự hổ thẹn; vẫn luôn tự hào rằng mình yêu nước, nhưng tôi đã làm được gì cho đất nước?!

Thầy ơi! sao lòng Thầy bao la thế ạ!

Những bài học tiếp theo đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác…

Đó là những bài học về tác phong, cách đi đứng, giao tiếp, và cả bài học về lời xin lỗi, cảm ơn và việc giữ lời hứa. Những điều tôi đã từng được dạy từ rất lâu, từ ngày mới vào lớp một. Vậy mà giờ đây tôi đã lớn thế nầy, tôi lại được học thêm một lần nữa bài học đơn giản nhất về cách sống. Thấy lòng như bé lại, nhưng lạ kỳ thay, thật sâu và rộng trong suy nghĩ và nhận thức. Đơn giản như việc nhận ra ý nghĩa thật sự của lời xin lỗi. Rằng đó không chỉ là lời nói thể hiện sự hối hận mà còn kèm với việc sửa sai và không tái phạm lỗi lầm. Có đôi khi nó thể hiện một nghệ thuật ứng xử văn minh, sự tôn trọng người khác và  lòng tự trọng của mỗi người. Ngay cả lời cảm ơn cũng thế, nó biểu hiện lòng biết ơn không chỉ khi nói mà còn về sau nữa… Vì nó xuất phát từ tấm lòng thấu hiểu những gì người khác đã cho mình.

Lời Cô nói như thấm sâu trong tôi “Nhân chi sơ tính bổn thiện”. Thiện tại tâm mỗi người, hãy dùng cái tâm đó để sống với mọi người xung quanh mình. Chỉ cần bản thân trong sáng thì bản thân mỗi người sẽ tự điều chỉnh để tốt hơn, hoàn thiện hơn… Đó là bài học lớn nhất mà Cô đã dạy cho tôi. Và có lẽ rằng nó sẽ mãi mãi là hành trang để tôi tiếp tục bước đi trên đường đời này.

Chỉ một tuần học nhưng sao tôi lại có cảm giác nó dài hơn thế. Vì tất cả những gì tôi học được, những gì tôi nhận ra thật ý nghĩa với tôi. Vì những háo hức mỗi ngày được học thêm về tiếng Nhật, vì những lần kiên nhẫn tập viết từng chữ…, thật thú vị và cũng thật không dễ dàng…! Nhưng nó vẫn dài bởi nỗi nhớ. Trong tôi có biết bao xáo động nhưng bản thân vẫn chưa định hình rõ. Sự hòa đồng nhanh chóng tại ngôi nhà Nhân Văn, những buổi giao lưu với Sempai và sinh hoạt đầy nhiệt tình, đầy niềm tin đã khiến lòng đứa con xa quê thấy gần gũi và ấm áp hơn. Nhưng trong sâu thẳm đâu đó, sau những lần vui hết mình với những người bạn, tôi vẫn còn điều gì đó chưa mở lòng hết được. Tôi nhớ bạn tôi, nhớ gia đình. Có một lúc nào đó, tôi chả biết mình cần làm gì, không muốn nói chuyện cùng ai vì tâm trí lấp đầy những khoảnh khắc hạnh phúc, những kỷ niệm êm đềm bên người tôi yêu nhất… Tự thấy lòng ích kỷ khi không muốn ai đó nơi này bước vào cuộc sống và ở lại đâu đó trong lòng tôi. Nhưng tôi tự nhủ rằng, tôi được phép như vậy, để biết mình là ai và lý do để tôi cố gắng là vì còn có ai đó để yêu thương, hy vọng nơi tôi.

Nhưng tình yêu thương thật sự bao giờ cũng khiến người ta muốn gần hơn là muốn lẩn tránh và khép mình. Những quan tâm của Thầy Cô, yêu thương và lo lắng khiến tôi nhiều lần rất xúc động và tràn đầy yêu thương, quý trọng các Thầy Cô. Khi chợt nhìn thấy Thầy chăm chú từng đứa học trò một cách trìu mến khi dự giờ lớp tôi, những lúc vô tình tôi nhìn thấy Cô Phượng lặng lẽ dõi theo khi chúng tôi học và khi biết chuyện các Thầy Cô khóc vì thương những đứa học trò phạm lỗi nhưng biết sai. Tôi mới hiểu hết được tấm lòng của người làm Thầy. Yêu thương đôi lúc không phải bao giờ cũng được nói ra, nó chỉ cần cảm nhận bằng tấm lòng thôi…!

Người Cô mang đến cho tôi nhiều cảm xúc nhất chính là Cô giáo trực tiếp dạy học cho lớp tôi – Cô Nghi – . Tôi rất sợ Cô, dù không làm điều gì sai trái nhưng mỗi lần nhìn Cô là tôi lại run và không thể làm gì tốt hơn. Nhưng rồi một lần nhìn vào mắt Cô, trong sự nghiêm khắc Cô dành cho học trò vẫn có gì đó thật dịu dàng, rất thân thuộc với tôi. Khi có bạn trong lớp tôi bị ấm ức, Cô an ủi, động viên bạn. Tôi rất nhớ bài học nghị lực mà cô dạy chúng tôi hôm ấy. Khi Cô thất vọng khi chúng tôi học hành kém và cả những lúc Cô giận những đứa học trò không thành thật. Tự dưng tôi lại thấy buồn, thấy thương Cô hơn vì chúng tôi chưa hiểu hết sự kỳ vọng Cô dành cho chúng tôi. Đã từng có lúc như thế, tôi muốn bày tỏ suy nghĩ của mình, muốn nói gì đó để Cô hết giận nhưng lại sợ Cô nên thôi. Đôi lúc dừng lại trong những tiết học, Cô dạy cho chúng tôi về cách học “Không chỉ học chữ, học kiến thức, phải biết học những điều hay của người khác, thấy điều gì hay và tốt cũng nên học. Khuyết điểm của người khác thì lấy đó làm kinh nghiệm cho mình để đừng mắc phải”. Trong những lần như thế, tôi thấy được lý tưởng của Đông Du, tấm lòng của Thầy hiệu trưởng như ở hết nơi Cô và giờ đây, Cô lại muốn nó len lỏi vào tâm trí các học trò.

Yêu nước là gì? Tôi tự hỏi lại mình. Trước đây, tôi hiểu đó là tình yêu gia đình và biết nhớ lúc xa quê. Khi lớn lên một chút, trong một bài giảng rất xúc động của người Cô mà tôi yêu nhất, Cô đã cho tôi hiểu yêu nước là phải biết giữ những gì thuộc về truyền thống dân tộc và yêu bản sắc văn hóa. Giờ đây, tại Đông Du, tôi lại hiểu biết thêm rằng yêu nước là phải học tập. Phải học những cái hay từ cuộc sống, đất nước người để về xây dựng quê hương. Tự thấy mình lớn hơn và tôi thấy kính yêu Cô rất nhiều.

Một tháng qua sau những ngỡ ngàng, chênh vênh trước một ngôi trường xa lạ, mọi thứ đều đã đi vào quĩ đạo. Đối với tôi cuộc sống bây giờ đã khác, mỗi ngày trôi qua thật nhẹ nhàng. Dù cho áp lực mỗi ngày một lớn hơn nhưng tôi đã thấy bớt nhút nhát hơn. Vì tôi biết bên cạnh tôi luôn có Thầy Cô dõi theo kiên nhẫn, ân cần đợi chờ ngày chúng tôi đủ lớn để có thể tự bay cao và xa.

Mỗi sớm mai thức dậy khi mặt trời vẫn chưa mở mắt. Rồi mỗi khi màng đêm buông xuống, lúc ngả lưng sau một ngày học tập, cả những cơn mưa Sài Gòn bất chợt cũng mang lại cho tôi một nỗi nhớ như thắt… Yêu thương vẫn còn đó, nhưng bây giờ lại được đong đầy thêm mỗi ngày. Ba mẹ ơi, hãy tin ở con. Thầy Cô ơi, cảm ơn Thầy Cô sự dạy dỗ nhiệt tình cho chúng con. Con xin nguyện sẽ khắc ghi lý tưởng Đông Du: Cố gắng học tập, trau dồi tài đức để mai sau phục vụ Quê hương, Tổ quốc.

--------------------------------------

Em tên là Trần Hà Vân, du học sinh khóa 2011 – 2012. Sau 1 tháng học tập tại Trường Đông Du, bản thân em cũng như hơn 100 bạn Du học sinh khác đã trải qua thật nhiều cảm xúc, từ bỡ ngỡ trong những ngày đầu, háo hức cho những ngày tiếp theo, lạ kỳ cho tuần kế tiếp…, thật nhiều cảm xúc trong mỗi chúng em. Và hôm nay đây em xin được đại diện cho tập thể Du học sinh nói lên cảm tưởng của chúng em sau một tháng học tập, rèn luyện tại mái trường Đông Du.


Cũng vào khoảng thời gian này, mới một tháng về trước, chúng em còn đang háo hức tham dự kỳ thi tuyển sinh đầu vào tại các Hội đồng thi của Trường Nhật ngữ  Đông Du. Hình ảnh Trường Đông Du khi ấy hiện ra trước mắt chúng em là hình ảnh ngôi trường với kỷ luật khắt khe, với Thầy Cô nghiêm khắc. Nhưng khi đã được nhận vào Trường, trải qua một tháng thử thách tại đây, chúng em mới nhận ra Đông Du là một đại gia đình đoàn kết, đùm bọc, và yêu thương nhau hết mực. Thầy Cô giống như những người cha, người mẹ thứ hai, và chúng em thực sự là một đàn con nhỏ.


Thế rồi tuần học đầu tiên cũng đến. Nó đến trong sự lạ lẫm, ngỡ ngàng của tất cả học sinh chúng em. Vâng, chúng em đã thực sự ngỡ ngàng, khi hành trang đầu tiên các Thầy Cô đặt lên vai chúng em không phải là kiến thức mà chính là kỷ luật, đạo đức và lý tưởng. Từ cách đi, đứng, nói, cười chúng em đều được học lại cả. Thầy Cô còn dạy cho chúng em đạo đức làm người: “Là người phải sống bằng chữ Tâm”. Nhưng, trên tất cả, bài học lớn lao nhất mà Thầy Hiệu trưởng đã dạy cho chúng em là bài học về lý tưởng Đông Du. Qua các buổi nói chuyện của Thầy, chúng em dần nhận thức sâu sắc hơn về ý nghĩa, công việc mà Thầy đã theo đuổi suốt hơn 20 năm qua. Đó là đào tạo thật nhiều các thế hệ nhân tài để mai sau xây dựng quê hương đất nước. Ý thức được điều đó, chúng em càng cố gắng học tập, rèn luyện để làm tròn bổn phận với bản thân, gia đình, cộng đồng và xã hội.


Sau tuần đầu học lý tưởng, chúng em dần bước vào học những chữ cái tiếng Nhật đầu tiên. “a”, “i”, “u”, “e”, “o” , chúng em đã khoanh tay đọc to, đã nắn nót viết từng chữ như vậy. Ký ức ngày đầu tiên đi học dường như lại ùa về, chúng em dường như được sống lại một tuổi thơ thứ hai. Rồi những tuần học tiếp theo, chúng em như bị cuốn vào bài giảng của các Thầy Cô. Giờ đây nhìn lại chúng em mới thấy, trong khoảng thời gian ngắn, Thầy Cô đã dắt chúng em đi cả một quãng đường dài. 10 năm học tiếng Anh, tiếng Anh chúng em loạng choạng. Vậy mà 3 tuần học tiếng Nhật, chúng em đã đọc, viết, nghe, và nói được rất nhiều. Đối với chúng em, đây thực sự là một điều kì diệu !!!


Mới đó mà đã một tháng trôi qua!

Chỉ là một tháng nhưng Đông Du đã cho chúng em biết bao kỷ niệm. Hình ảnh Thầy Cô trong chúng em giờ đây là hình ảnh những người Thầy người Cô luôn trẻ trung, vui tính, ân cần chăm lo và yêu thương học sinh hết lòng . Các anh chị Sempai và các bạn Kohai cũng rất đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Chúng em, những người con xa quê, cảm thấy như đang được sống trong chính gia đình mình.


Giờ đây, khi đã được khoác trên mình chiếc áo xanh Đông Du, chúng em xin hứa sẽ cố gắng phấn đấu, nỗ lực hết mình trong cả học tập lẫn rèn luyện tài đức, noi gương các anh chị, sẽ dẫn dắt các đàn em kế cận. Để tất cả các thế hệ học sinh Đông Du hôm nay và mai sau sẽ là những thế hệ nhân tài, đem sức mình về xây dựng Quê hương, Tổ quốc.

DHS KHÓA 2011-2012

 

NGÀY 1/9/2011 NHÓM ĐI HIROSHIMA ĐÃ LÊN ĐƯỜNG

Ngày 1/9/2011, nhóm đi Hiroshima gồm 4 bạn:

  • Nguyễn Huy Nhiên (Hải Dương)
  • Trần Hải Hà (Hải Dương)
  • Nguyễn Thị Xoan (Ninh Bình)
  • Phạm Thị Thương (Thanh Hóa)

Xuất phát lúc 10h50 tại sân bay Tân Sơn Nhất, 15h15 đến Đài Bắc, 16h50 bay từ Đài Bắc đến sân bay Hiroshima, đến Hiroshima lúc 20h30 ( tính theo giờ địa phương). Làm thủ tục xong là 21h. 22h về đến thành phố Hiroshima.

Hình ảnh 4 bạn được các sempai đón tại Hiroshima.

Tin: nhận được từ Nhiên, Hình ảnh lấy từ facebook.

 

CẢM XÚC VỀ CUỘC THI VIẾT CHỮ ĐẸP

 

CẢM XÚC VỀ CUỘC THI VIẾT CHỮ ĐẸP


Hôm nay, trường tôi tổ chức Cuộc thi Viết chữ đẹp tiếng Nhật. Tham gia cuộc thi này, các bạn thí sinh phải trải qua 3 vòng thi, bao gồm chép lại một đoạn văn, viết bảng chữ và cuối cùng là phần thi viết chính tả.

Cuộc thi được mở đầu bằng nụ cười của các bạn thí sinh tham gia, một sự khởi đầu đầy phấn khởi.

Vòng thi thứ nhất bắt đầu. Chiếc kim đồng hồ tích tắc đếm thời gian cứ quay kèm theo sự tập trung cao độ của các bạn thí sinh. Từng bàn tay nhỏ nắn nót từng nét, từng nét chữ của bảng chữ cái Hiragana. Thỉnh thoảng lại có bạn thí sinh chuốt bút chì bằng những chiếc gọt xinh xắn hình con heo, con gấu, tôi lại nhớ đến ngày mình bước chân vào lớp 1, cũng nắn nót từng nét chữ trong 29 chữ cái của bảng chữ cái tiếng Việt. Và tôi hiểu thêm rằng, với tất cả Du học sinh chúng tôi ngày hôm nay, bây giờ chỉ là sự bắt đầu cho một ngôn ngữ mới, một chân trời mới, lại thấy kiến thức của mình thật nhỏ bé trong biển học, tự dặn lòng mình phải cố gắng và cố gắng nhiều hơn nữa!

Vòng một kết thúc với những tiếng xì xầm tôi nghe được, đâu đó là “ Mình viết chậm quá. Tiếc thật!”, hay “ Hôm nay, mình viết nhanh nhưng chữ vẫn đẹp. Vui quá!”. Mỗi bạn mang một cảm xúc khác nhau, nhưng trên môi ai cũng rạng rỡ những nụ cười.

Sau vòng một, chỉ còn 10 bạn đi tiếp. Thử thách tiếp theo các bạn phải thuộc và nhớ thứ tự của bảng chữ Hiragana cùng các biến âm sao cho thật nhanh và đẹp. Bầu không khí sôi nổi ấy cứ tiếp diễn, vẫn những đôi mắt đen lay láy lướt trên từng con chữ, vẫn những bàn tay ấy miệt mài, nắn nót…

Vòng ba mở đầu cùng với khuôn mặt rạng rỡ của 5 bạn thí sinh xuất sắc. Sau vài phút sinh hoạt chung thật vui cùng với các cổ động viên, 5 bạn trông càng tự tin hơn để bước vào chặng đường khó khăn nhất: Viết chính tả. Cả hội trường cùng hòa nhịp với các bạn trong từng lời Cô đọc.

Khoảng thời gian quyết định rồi cũng trôi qua, và ba bạn thí sinh xuất sắc nhất cũng đã được tìm ra. Tôi nhìn thấy những nụ cười thật hạnh phúc trên môi các bạn, niềm vui long lanh trong từng ánh mắt. Trong lòng tôi cũng dấy lên niềm vui, cùng với sự khâm phục những người bạn của mình và càng quyết tâm học thật tốt, để xứng đáng  với bạn bè, với những người xung quanh, với tư cách là một học sinh Đông Du.

Hôm nay, tôi đã học được thật nhiều từ bạn bè xung quanh mình…

Lê Hồng Nhung – Lớp Nhân Văn

---------------------------------------

Du học sinh Đông Du, không chỉ học, mà còn vui chơi. Vui chơi mang tính chất học hỏi, đó cũng chính là ưu điểm của Du học sinh Đông Du.

Khóa học năm 2011-2012 mặc dù chỉ mới bắt đầu, vừa qua giai đoạn bảng chữ Hiragana, nhưng tập thể Kohai hơn 100 em đã rất hào hứng tham gia cuộc thi viết chữ đẹp được tổ chức vào ngày 25/8/2011. Ngay khi nhận được thông báo từ Ban tổ chức, tại mỗi lớp cũng đã tổ chức ngay vòng thi để tuyển chọn 4 bạn đại diện tranh tài cùng các lớp khác.

Tham dự cuộc thi gồm có 16 bạn thí sinh. Đây không chỉ là dịp để các bạn tranh tài viết chữ mà còn là cơ hội để các Kohai thể hiện lòng quyết tâm, ham học hỏi theo truyền thống của Đông Du.

...18h30, cả hội trường ngập tràn những khuôn mặt háo hức, đón chờ cuộc thi. Sau một ngày học tập căng thẳng, những khuôn mặt ấy vẫn cười, vẫn tươi vui. Mở đầu cuộc thi là phần đón chào các Thầy Cô đến tham dự, và giới thiệu các bạn thí sinh tham gia. Ấm áp sau đôi lời nhắn nhủ, động viên tinh thần của các Thầy Cô, và những nụ cười thật tươi từ tất cả mọi người dành tặng, các bạn thí sinh  như tự tin hơn để bước vào chặng đường của mình.

Rời hội trường, các bạn bước xuống phòng thi để bắt đầu.

Phòng 31 là nơi diễn ra vòng loại. 16 bạn trong căn phòng 16 m2, thoáng chút lo âu phảng phất trên từng khuôn mặt. Nhưng sau một lần nữa nhận được sự động viên của các Thầy Cô, nụ cười các bạn trao gửi lẫn nhau, bầu không khí căng thẳng bỗng dưng biến mất, nhường chỗ cho tinh thần lạc quan và niềm tin chiến thắng. Vòng thi này, các bạn có 7 phút để chép lại 1 đoạn văn cho sẵn với tiêu chuẩn sao cho thật chính xác, nhanh và đẹp. Những nét chữ mềm mại dần hiện ra. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn thôi nhưng hầu hết các bạn đều hoàn thành thật tốt phần thi của mình, viết nhanh và thật đẹp. Vòng loại kết thúc cùng nét mặt tươi vui có xen đôi chút  hồi hộp, thấp thỏm, mong đợi kết quả của các thí sinh.

Những tràng pháo tay vang lên cho 16 bạn đã vượt qua chặng đường đầu tiên. Các bạn hôm nay thật xuất sắc. Và tiếp theo là những tiếng reo mừng 10 bạn được chọn để đi tiếp vào vòng trong.

Thử thách tiếp theo ở vòng hai dành cho các bạn là viết lại tất cả bảng chữ Hiragana theo thứ tự, tiếp đến là những dòng nào có thêm ``tenten`` và ``maru``, rồi đến bảng ảo âm. Ở vòng này, các bạn phải nắm vững phần cơ bản, thuộc được bảng chữ, viết phải đúng nét (các Thầy Cô đi từng bàn để xem bạn nào viết không đúng nét sẽ loại ngay, trước khi hoàn tất phần thi của mình). Và điều không thể thiếu đó là chữ viết phải đẹp.  Dễ nhưng cũng thật khó, bởi lẽ thời gian chỉ gói gọn trong khoảng 10 phút.

Đừng nghĩ chỉ có các bạn nữ mới viết chữ đẹp, bạn nhé. Các bạn nam Đông Du cũng không chịu thua các bạn nữ trong khoản viết chữ đâu, có đến 4 bạn nam cùng sánh vai 6 bạn nữ trong vòng thi này. Điển hình là bạn Chu Khánh Dư – người đã xuất sắc hoàn thành bài thi của mình đầu tiên, bạn nói “Mình rất tự tin về bài làm của mình. Dù cho kết quả có như thế nào, mình cũng rất vui. Điều quan trọng là hôm nay mình được ở đây, thử sức cùng mọi người.”.

Trong suốt hai vòng thi đầu tiên, trong khi các bạn miệt mài trong các phòng thi, mọi người trên hội trường vẫn luôn dõi theo, cổ vũ tinh thần cho các bạn thí sinh. Trẻ trung và tinh nghịch với bài hát “Chú voi con ở Bản Đôn, chưa có ngà nên còn trẻ con. Từ rừng già chú đến với người, vẫn ham ăn với lại ham chơi...”, cùng một chút phá cách với phần trình diễn của bạn Đức Thiện đã mang đến cho cả hội trường sự vui tươi, tinh nghịch.

Rồi nồng nàn, sâu lắng trong một bài hát rock, bạn Lê Hoàng Duy như ru mọi người trong những lời ca thật đẹp của “Bông hồng thủy tinh”.

“Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đến bến bờ vui. Niềm tin nối con tim yêu thương mọi người...”, giọng hát truyền cảm của bạn Thành Thảo như  tiếp thêm lửa cho các trái tim đang sục sôi nhiệt huyết cho các bạn thí sinh, cho mọi ngồi dưới hội trường, giúp các bạn như vững bước hơn trên con đường mình đã chọn, con đường đi đến một bến bờ đầy những tiếng cười và sự yêu thương”.

... 7h15 vòng chung kết bắt đầu. Ngoài 5 bạn xuất sắc vượt qua 2 chặng đường, tất cả mọi người đều được tham gia vào phần thi viết chính tả (Ban tổ chức cũng có quà khuyến khích cho các bạn cổ vũ tham gia thi) . Cả hội trường như nín thở, chăm chú lắng nghe từng lời đọc bài của Cô Tuyết Oanh và cố gắng viết thật chính xác, thật đẹp.

Những giờ phút gây cấn nhất rồi cũng trôi qua, phần hồi hộp nhất đã đến. Kết quả cuộc thi cùng tên 3 người chiến thắng đang nằm trên bàn Ban giám khảo. Bạn Trần Hà Vân (lớp Nhân Văn) đã xuất sắc dành được Giải Nhất. Giải Nhì và Ba lần lượt thuộc về 2 bạn Nguyễn Thụy Nhật Thuần (lớp Nhân Văn), và Nguyễn Hoàng Minh Anh (lớp 2).

...9h, Ban tổ chức tuyên bố kết thúc, dù rất mệt nhưng mọi người như vẫn muốn thêm nữa, muốn được cùng nhau vui chơi, trao đổi và học tập kinh nghiệm lẫn nhau.

Một kỷ niệm thật vui cho Du học sinh của năm học 2011-2012 chúng tôi. Góp thêm vào nhật ký của mình về những tháng được học dưới mái trường Đông Du.

Lê Phương Ninh – Lớp 4

Khoảnh khắc cuộc thi

Thí sinh lớp 1

Thí sinh lớp 2

Thí sinh lớp 3

Thí sinh lớp 4

Ban giám khảo

Vòng thi tuyển chọn


Trong phòng thi

Khó quá..., chữ ai cũng đẹp!!!


Vui quá...bỏ lại sau lưng 6 bạn rồi!

 

Làm bài xong rồi!!!

Mình cũng muốn thi...!!!

Sempai cổ vủ các em Kohai

Chăm chú ở vòng thi Chung kết

Cùng hợp tác

Giải ba

Giải nhì

Giải nhất

 

Bài viết cảm nhận của: DU HỌC SINH MỚI (KHÓA HỌC 2011-2012)

 

TUẦN ĐẦU TIÊN ĐI HỌC

 

Đã lâu lắm rồi mình mới được trở về với cảm giác ngày xưa, ngày đầu tiên đi học...

Ngày đầu tiên đến với Đông Du, mọi thứ với mình sao lạ lẫm quá! Từ cách đi, đứng, nói, cười chúng mình đều đuợc học lại cả. Trong suốt một tuần ấy, những bài giảng của Thầy Cô chẳng phải là tiếng Nhật, Hán tự hay thứ gì cao siêu. Hành trang đầu tiên mà các Thầy Cô đặt trên vai chúng mình là kỷ luật và đạo đức.

Thật vậy! Bài học đầu tiên mình học đuợc khi nghe giảng bài là phải ngồi thẳng lưng, tập trung, khi đứng dậy ra ngoài phải nhẹ nhàng xếp ghế, khi đi ra khỏi phòng vệ sinh phải bước lùi, kê dép cẩn thận để người sau vào tiện hơn. Những thứ nghe có vẻ rất nhỏ nhặt thôi nhưng nó lại thể hiện ý thức của một con nguời có văn hóa. Quả thực, 18 năm sống trên đời và 12 năm cấp sách đi học, chưa một truờng lớp nào từng dạy mình nội quy kỷ luật cao đến thế. Sống trong một môi truờng khuôn phép như ở nước Nhật, mình dần nhận ra vì sao nuớc bạn lại văn minh, hiện đại và phát triển đến vậy! Tất cả đều xuất phát từ ý thức con nguời mà ra. Và ý thức đó phải được rèn luyện từ trong gia đình, nhà trường và xã hội.

Không chỉ về kỷ luật, từ những ngày đầu, các Thầy Cô đã dạy chúng mình về đạo đức cá nhân, về ước mơ, lý tưởng, về cách ứng xử trong mối quan hệ với mọi người. Và đặc biệt là cách nói lời cảm ơn, xin lỗi. Lời cảm ơn, xin lỗi nghe có vẻ đơn giản thật đấy nhưng nó lại có một sức mạnh diệu kỳ. Nó có khả năng làm giảm mọi căng thẳng, mâu thuẫn ngay tức thời và khiến mọi người xích lại gần nhau hơn. Có một câu nói mình rất tâm đắc trong bài giảng này, đó là: `Lời xin lỗi đôi khi được nói ra không phải bởi lỗi của mình mà để thể hiện sự tôn trọng nguời khác. Và tôn trọng nguời khác cũng là tôn trọng chính bản thân mình. Còn rất nhiều, rất nhiều những câu nói, bài giảng của các Thầy Cô đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ trong mình. Mình dần vỡ ra trong đầu rằng: mình phải học giỏi, đi nuớc ngoài không phải vì tấm bằng hay để có thanh danh, càng không để kiếm những đồng tiền hèn mọn. Mình học vì mình có bổn phận với bố mẹ, gia đình, với xóm làng, quê hương, với đất nước Việt Nam còn rất nhiều người chìm trong đói khổ. Mình phải đi học để làm kỹ sư, chế tạo ra những chiếc máy công nghiệp cho người nông dân đỡ khổ, làm ra của cải vật chất để nuớc mình giàu lên. Người có đạo đức phải là người có lòng yêu nước như vây.

Bài giảng của các Thầy Cô đã ngấm vào mình và các bạn từ khi nào, nó trở thành phương huớng, kim chỉ nam cho cuộc đời chúng mình và mai sau. Và có lẽ, đến mãi về sau này, mình sẽ không bao giờ quên được bài giảng của Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đức Hòe khi Thầy nói về bổn phận với bố mẹ, gia đình, quê hương đất nước. Thầy đã dạy chúng mình: Mỗi buổi sáng các con ngủ dậy, các con hãy nghĩ trong đầu rằng: `Bố mẹ ơi! Con đây! Con của bố mẹ đây! Ngày hôm nay, với 24 tiếng này, con sẽ cố gắng học tập, luyện rèn thật chăm chỉ! Con xin hứa với bố mẹ! Bố mẹ đừng lo nhé!....` Những lời Thầy nói đã chạm tới đáy lòng mỗi người học sinh, những người học sinh non nớt mới mười tám đôi mươi đã nghẹn ngào không sao nén nổi tiếng nấc...
Một tuần trôi qua với bao nhiêu kỷ niệm buồn vui, bao thăng trầm cảm xúc. Một tuần quý giá đã để lại cho chúng mình rất nhiều điều. Có lẽ hàng chục, hàng chục năm về sau, hay đúng hơn là hết cả cuộc đời này, mình sẽ không bao giờ quên... tuần đầu tiên đi học!!

Trần Hà Vân

- Du học sinh 1 -


---------------------------

 

NHỮNG NGÀY ĐẦU ĐI HỌC

Hai mươi bốn tuổi, tôi lại được trải qua cảm giác ngày tựu trường. Thấm thoát đã hơn một năm kể từ ngày rời giảng đường Đại học, cảm giác được đến trường đã dần trở nên lạ lẫm, giờ cái cảm xúc ấy lại ùa về, thân thương quá. Lòng bồi hồi nhớ lại xen chút ngỡ ngàng, thấy mình như được gặp lại chính mình trong những ngày xưa.

Ngày đầu tiên đi học bây giờ khác với ngày xưa, không còn mắt ướt nhạt nhòa như thuở còn thơ để được nũng nịu với Mẹ, được Thầy Cô vỗ về nữa, chỉ thấy trong lòng ấp ủ một ước mơ – Ước mơ được đặt chân đến một phương trời xa, để ngày trở về được làm một điều gì đó cho quê hương, đất nước. Ước mơ như một cánh diều và ngôi trường Đông Du cùng các Thầy Cô chính là cơn gió chắp cánh diều bay lên.

Ngày đầu tiên...

Thức dậy thật sớm để cùng bạn bè tập thể dục, rèn luyện sức khỏe, trời hãy còn tờ mờ, ánh trăng vẫn còn vắt vẻo trên cành cây. Thành phố đang ngủ thật bình yên. Cố hít chút không khí trong lành để vài tiếng nữa thôi, bắt đầu những tháng ngày mới, hòa mình với nhịp sống nhộn nhịp của thành phố nơi đây. Hy vọng, hy vọng mình sẽ làm thật tốt...!

Học tiếng Nhật thật khó. Đó là điều mà tôi đã được nghe rất nhiều từ những Anh Chị đi trước và cũng là điều tôi háo hức được khám phá trong ngày đầu tiên đi học. Tuy nhiên, bài học đầu tiên tôi được học ở trường Nhật ngữ Đông Du không phải là tiếng Nhật, mà là bài học về cách làm người. Là những thời Thầy Cô giảng về cách đi đứng, cách ăn nói, cách buộc tóc cho gọn gàng..., Tôi lại thấy mình bé lại, như ngày còn thơ, chập chững được Mẹ uốn nắn biết bao điều. Tuy nhiên, giờ Mẹ không còn là người dạy tôi nữa, mà là các Thầy Cô. Cái cảm giác gia đình lại dấy lên trong lòng những người học trò chúng tôi.

Thầy Cô còn dạy chúng tôi cách sống “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. Lòng tôi thật thấm thía, rồi tôi lại hỏi: “Đây là bài học Thầy Cô muốn dạy học trò hay cũng chính là cả tâm huyết, tấm lòng, là cách sống mà Thầy Cô đã thực hiện trong suốt cuộc đời mình?!”.

Tôi còn nhớ mãi câu nói của Thầy hiệu trưởng: “Thầy không mong ngày các con trở về tìm đến Thầy, đền đáp cho Thầy. Có lẽ cái ngày ấy Thầy đã xa rồi. Nhưng điều Thầy muốn là các con hãy làm điều gì đó cho Quê hương, Tổ quốc chúng ta”. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều đôi mắt rơm rớm nước. Lòng Thầy thật rộng... Và rồi, tôi nghĩ lại về chính bản thân mình...!

Chỉ một tuần bước chân đến với ngôi trường Đông Du nhưng điều mà tôi cảm nhận sâu sắc nhất là tình người, tình Thầy trò, là tấm lòng của những người Cha, người Mẹ lo lắng, chăm chút và rèn luyện để đàn con mình nên người, sống đúng nghĩa.

Chiều...

Tầm tã mưa...

Cơn mưa đổ ào ngập cả những con đường, phố xá lại quặn thắt lòng đứa con xa quê. Trong cơn mưa có vị mằn mặn nhưng lại có cả nụ cười thật tươi...

Mẹ ơi, Mẹ ở nhà đừng lo cho con nhiều, Mẹ nhé! Ở đây, có Thầy Cô và bạn bè vẫn luôn lo lắng, chăm sóc cho con. Ngôi trường con đang học cũng là một ngôi nhà đầy ắp tình thương của gia đình mình vậy, Mẹ à!

Thầy Cô ơi, chúng con xin hứa sẽ cố gắng thật nhiều. Chúng con sẽ sống như  Thầy Cô đã dạy và kế thừa con đường mà thầy cô đã đi.

Đất nước ơi, xin hãy chờ, chờ những người con của Đông Du.

Nguyễn Thị Thanh Nga

– Du học sinh 2 –


---------------------------

 

CẢM NHẬN VỀ NHỮNG NGÀY ĐẦU ĐI HỌC TIẾNG NHẬT TẠI ĐÔNG DU

 

Nhật ngữ là một ngôn ngữ được hơn 130 triệu người ở Nhật Bản và những cộng đồng dân cư Nhật Bản khắp thế giới sử dụng. Nhật ngữ là đặc trưng cho đất nước Nhật Bản, đó là một thứ tiếng được nhiều người đánh giá là khó nhất trên thế giới. Tuy nhiên, ẩn sâu trong nó chứa đựng rất nhiều điều thú vị, không những thu hút em mà còn rất nhiều Du học sinh trên thế giới muốn tìm hiểu về nó. Đó là nguyên nhân khiến em bước vào con đường du học Nhật Bản. Hôm nay ngày đầu tiên chúng em được tiếp xúc với tiếng Nhật, đó là một ngày đặc biệt mang đến nhiều cảm xúc thú vị trong mỗi người.

Nó khác xa với hệ thống 24 chữ cái La tinh mà em đã quá quen thuộc trong 12 năm qua. Tiếng Nhật đòi hỏi người học phải có tính kiên trì nhẫn nại nên khi học gặp những từ phát âm khó, mọi người vẫn luôn cố gắng hết sức mình. Đau họng, nhưng thật là thú vị. Mọi người đọc thật to những chữ cái “a”, “i“, “u”, “e”, “o” làm em cảm thấy mình nhỏ lại như các bé học lớp mầm. Khác với những cách mà trước đây em đã học, với một loại ngôn ngữ mới, mọi người học với những liên tưởng về những đồ vật xung quanh mình để có thể tiếp thu dễ dàng hơn. Không chỉ vậy, việc truyền đạt hay, hiệu quả, hết mình của Cô giáo khiến cho em và các bạn học nhanh hơn. Chỉ trong một ngày đa số các bạn đều thuộc cả bảng chữ Hiragana. Thật là một điều tuyệt vời!

Mọi người trong lớp học coi nhau như anh chị em trong một nhà, luôn hòa đồng vui vẻ và giúp đỡ nhau trong học tập. Điều đó được chứng minh mọi người chỉ cho nhau từng chữ, ai không biết, không nhớ cách đọc thì mọi người xúm lại chỉ cho cách đọc, cách phát âm sao cho chuẩn, không có sự tranh đua ai là người giỏi hơn, hay cố gắng chứng tỏ mình là người giỏi, hoàn toàn khác với môi trường em đã từng học trước đây. Cảm giác thật gần gũi, thân thiện làm sao!

Thật là những ngày khởi đầu đáng nhớ với riêng bản thân em và các bạn Du học sinh Đông Du khác. “Những ngày đầu đi học…!”

Phùng Minh Thu

– Du học sinh 3 –

 

---------------------------

 

NHỮNG NGÀY ĐẦU ĐI HỌC, LÀM QUEN VỚI MÔI TRƯỜNG ĐÔNG DU


Bước vào lớp học tiếng Nhật P.34, chắc hẳn các bạn sẽ bất ngờ với lớp học sĩ số gần 30 học sinh nhưng chỉ có 2 Nữ. Tôi – 1 trong hai học sinh nữ ấy – đã rất lo lắng, nghĩ rằng sẽ khó khăn khi phải cố gắng để làm quen với ngôn ngữ mới, hòa nhập với 1 lớp học toàn là Nam, thế nhưng tôi đã rất bất ngờ với sự vui tính, hòa đồng của các bạn, tôi cảm thấy thật dễ dàng khi bắt chuyện với mọi người. Ở Đông Du, một môi trường mới, chỉ vừa làm quen được hơn 1 tuần nhưng tôi đã và đang nhận được rất nhiều tình cảm Thầy Cô và bạn bè.

Trước khi học ở Đông Du, tôi đã từng nghe nói về tiếng Nhật là một ngôn ngữ khó, nào là loại chữ tượng hình, nào là có những 3 loại chữ viết, nào là phát âm rất khó v.v…

Tôi đã rất lo lắng khi quyết định lựa chọn con đường du học Nhật Bản. Nhưng hôm nay đây, sau 2 ngày làm quen với tiếng Nhật, tôi đã có thể nhớ được tất cả bảng chữ HIRAGANA. Tiếng Anh là môn sở trường của tôi, học đến 7 năm, nhưng để học được 30 đến 40 từ chỉ trong 2 ngày tôi vẫn chưa thể tự tin và nói rằng rất dễ, vậy mà hôm nay tôi và 29 bạn khác trong lớp đã có thể nhớ được cả bảng chữ chỉ với 8 tiết học, phải chăng vì chúng tôi nhận được sự hướng dẫn rất nhiệt tình, hài hước của Thầy Khôi, hay vì môi trường quá thân thiện, cho chúng tôi cảm giác ấm cúng, giúp chúng tôi dễ dàng hơn chi tiếp cận với ngôn ngữ mới.

Chúng tôi vẫn đang ý thức rằng việc chỉ nhớ được 1 bảng chữ HIRAGANA không là tất cả, nhưng chúng tôi tin rằng chúng tôi có thể tự tin để bước tiếp trên con đường này. Sẽ rất khó khắn, khó khăn cả về việc học kiến thức, cũng như những chuyện tưởng chừng như thật đơn giản trong cuộc sống, nhưng thật sự không đơn giản chút nào khi chúng tôi được môi trường Đông Du uốn nắn cho từng chút một.

Khi còn nhỏ, tôi đã được dạy 2 chữ ``ý thức``, nhưng ``cái học`` ``cái hành`` dường như tôi chưa bao giờ tôi đặt nó song hành với nhau. Tôi ở với Bố Mẹ, tôi quen cuộc sống cơm bưng, nước rót, sống cuộc sống không phải chịu quá nhiều trách nhiệm, không phải quá ý thức. Vào nơi đây, ý thức nơi tôi mới thật sự được ``hành``. Tôi biết giữ vệ sinh chung, tôi biết nghĩ cho người khác, khi vào nhà vệ sinh tôi biết thay dép và để dép ngay ngắn để người sau tôi có thể xỏ vào dễ dàng. Tôi biết cách nói ``xin lỗi`` , ``cảm ơn``, biết cúi đầu chào hỏi. Và hơn hết tôi biết chịu trách nhiệm cho những gì mình làm. Cô Nghi – hiệu phó – đã dạy cho chúng tôi bài học thật ý nghĩa trong tuần lễ đầu tiên, đó là: ``Không một ai là hoàn hảo, các em sẽ mắc sai lầm, phạm lỗi, nhưng các em có dám nhận sai và mạnh dạn sữa sai để hoàn thiện hơn hay không mới là điều quan trọng và đáng nể, các em hãy là những con người đáng nể như thế nhé!``

Một đứa con gái như tôi, lần đầu tiên xa gia đình, bao nhiêu cái lo, cái nghĩ, bao nhiêu nỗi sợ, nỗi buồn…, nhưng dường như mọi thứ chỉ là suy nghĩ phút ban đầu. Được học một ngôn ngữ mới, vừa lạ, vừa hay, được biết về một xã hội với những con người có kỷ luật, được sống trong một tập thể giàu tình thân anh em, những điều ấy làm tôi được an ủi lên rất nhiều, cũng vơi đi được nỗi nhớ nhà của những ngày đầu khi mới bước chân vào Đông Du. Một tuần và 2 ngày là quá ngắn để có thể thay đổi được một con người, nhưng Đông Du đã làm được điều đấy không chỉ cho riêng tôi, mà cả 117 học sinh đang ở đây. Chắc rằng mỗi học sinh Đông Du cũng đều cảm nhận được như thế!

Lê Phương Ninh

- Du học sinh 4 -


---------------------------

 

CẢM NHẬN TRONG TÔI


Ngày 8/8/2011, chúng tôi chính thức gia nhập chương trình du học Đông Du.  Trong ngày đầu tiên ấy, tôi bước vào Trường với cảm giác bỡ ngỡ, xa lạ, cùng cái sự bơ vơ khi tiếp xúc với một môi trường hoàn toàn mới mẻ, làm một học sinh dự bị du học.

Tuần đầu tiên là những bài học về tác phong, đạo đức, lý tưởng, ước mơ… Ở đây, tôi ấn tượng về một tập thể Thầy Cô mang tư duy, ý thức của người Nhật Bản, cùng với một tác phong nghiêm túc, hiệu quả trong công việc giảng dạy, đào tạo cho chúng tôi thông qua những bài học về tác phong, đạo đức, suy nghĩ, ước mơ v.v…, những bài học thật ý nghĩa, và có lẽ chúng tôi sẽ nhớ mãi trên con đường du học mà chúng tôi đã chọn.

Những bài học về tác phong, cách xưng hô được dạy kỹ càng, nghiêm túc. Nhưng ấn tượng nhất là bài học về giá trị của lời nói “xin lỗi”, “cảm ơn”. Ở Việt Nam chúng ta, hai từ “xin lỗi”, “cảm ơn” dường như rất ít được sử dụng, trong khi đó, cuộc sống có thể tốt đẹp hơn rất nhiều nếu chúng ta có thể nói “xin lỗi”, “cảm ơn” với người khác. Lời nói xin lỗi cũng như một hành động nhận lấy trách nhiệm về mình, không đổ lỗi cho người khác. Nếu như trách nhiệm thuộc về chúng ta, thì ta có thể sửa chữa lỗi lầm ấy, còn nếu ta đổ lỗi cho người khác, chẳng phải ta mất quyền quyết định cho cuộc sống chính mình. Đợi người khác sửa sai thì mình mới thể sửa sai sao? Và tinh thần nhận trách nhiệm ấy cũng tạo cho chúng ta cơ hội hoàn thiện bản thân nhiều hơn.

Cũng như lời nói “xin lỗi”, lời “cảm ơn” cũng giúp người nghe thoải mái hơn khi làm việc. Cùng với một thái độ đúng đắn, lời nói “xin lỗi”, “cảm ơn” có thể đem được nhiều ý nghĩa hơn cho cuộc sống.

Người Nhật nổi tiếng với tác phong sinh hoạt hiệu quả trên thế giới, họ có những việc làm đơn giản nhưng lại mang những lợi ích hết sức to lớn. Như việc bỏ rác đúng nơi quy định, chỉ với một hành động nhỏ như vậy, ta có thể giải quyết được nhiều vấn đề. Sẽ không cần nhiều người làm công việc dọn rác nữa, mà thay vào đó có thể tham gia những công việc tạo ra của cải, vật chất cho xã hội, đường phố, nhà ở cũng có thể sạch sẽ hơn. Tôi đã học được ở Đông Du những điều đơn giản, nhỏ nhặt như thế.

Học sinh Đông Du ai cũng biết về thầy Nguyễn Đức Hòe, người sáng lập – Hiệu trưởng của trường –. Thầy là một người tâm huyết, kế thừa tinh thần lý tưởng của cụ Phan Bội Châu. Với tinh thần làm việc hăng say, hết mình, Thầy đã truyền cảm hứng cho học sinh ý thức, lý tưởng, trách nhiệm của người thanh niên đối với đất nước: học tập những gì tinh túy nhất từ đất nước Nhật Bản, từ hiện thực, công nghệ đến lối tư duy, trách nhiệm đối với đất nước. Phải ý thức được trách nhiệm của bản thân với Quê hương, Cha mẹ. Phải thành công trên con đường mình lựa chọn. ``Cố gắng học tập, trau dồi tài đức để mai sau phục vụ Quê hương, Tổ Quốc. Sống hết mình, trung thực, ngay thẳng, là bạn của mọi người. Đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau.`` ( như ba lời nguyện của học sinh Đông Du).

Hoàng Phú Hưng

- Du học sinh 4 -



 

KHAI GIẢNG LỚP DỰ BỊ DU HỌC NHẬT BẢN NĂM 2011-2012

Sau đợt tuyển sinh tại 4 hội đồng thi Hải Dương, Nam định, Đà Nẵng và TP. Hồ Chí Minh, Trường Nhật ngữ Đông Du đã chính thức tuyển chọn được 138 em chính thức tham gia vào lớp dự bị du học Nhật Bản năm 2012.

 

Các em đã tập trung về Trường từ ngày 5/8/2011. Sau 3 ngày nghỉ ngơi và làm quen với môi trường mới, các em đã chính thức học từ ngày 8/8/2011.

 

Chương trình du học Đông Du, ngoài học kiến thức, các em cần có đạo đức tốt, phải có lý tưởng sống, phải biết định hướng . Vì vậy, trong suốt tuần lễ đầu tiên các em hoàn toàn không học tiếng Nhật, Toán, Lý, Hóa. Các em được nhà Trường trang bị cho những kiến thức cơ bản, học giáo dục định hướng, học cách ứng xử, phương pháp học, cách phân bổ thời gian, phép tắc cơ bản của một Du học sinh, đặc biệt là Du học sinh Đông Du và tìm hiểu về Trường Đông Du, về cuộc sống và học tập tại Nhật dưới sự hướng dẫn trực tiếp từ Thầy Hiệu trưởng, Cô Duyên, Cô Nghi – hiệu phó –, Cô Phượng – trưởng Trung Tâm Bàu Cát, phụ trách Du học sinh –.

 

Ngoài ra, sau giờ học các em còn phải phát biểu, viết bài thu hoạch. Trong giờ này các em được Thầy Khôi, Cô Trầm và Cô Hiền – Giáo viên tiếng Nhật – là những Giáo viên sẽ đảm trách việc dạy tiếng Nhật cho các em trong giai đoạn Sơ Cấp hướng dẫn cách phát biểu, cũng như cách viết bài thu hoạch.

 

Sau 1 tháng học tiếng Nhật, các em sẽ được ôn tập Toán, Lý, Hóa, Sinh dưới sự hướng dẫn của Cô Thúy, Cô Phương, Cô Mai và anh Tuân – Sempai –

 

Vì các em đến từ khắp các vùng miền của đất nước, do ảnh hưởng cách phát âm của tiếng Việt nên ít nhiều có ảnh hưởng cho việc học ngoại ngữ. Vì vậy, các em cũng sẽ phải học lại cách phát âm, cách đọc sách, đọc báo tiếng Việt. Đọc như thế nào để người đọc, người nghe đều có thể hiểu được. Việc đọc này sẽ giúp cho các em có được khả năng đọc tốt, trợ giúp cho việc học tiếng Nhật trong tương lai, đặc biệt là khi các em du học tại Nhật, phải biết tìm tài liệu học thêm ngoài giờ học trên lớp, để chuẩn bị cho việc đó, các em được nhà Trường trang bị và tập làm quen từ ngày hôm nay.

 

Chúc các em tân sinh viên học tập thật tốt, tiếp thu và trang bị thật nhiều kiến thức cho bản thân, chuẩn bị cho con đường các em đã chọn – con đường du học Nhật Bản –, qua chương trình Du học Đông Du.

 

Hình ảnh trong ngày lễ khai giảng

Cô Phượng đang hướng dẫn các em tân sinh viên

Cô Nghi đang giảng bài cho các em

Quang cảnh hội trường

 

HÌNH ẢNH CÁC BẠN PHÁT BÁO ASAHI

 

Thông tin mới nhất từ toàn soạn báo ASAHI.
Qua thông tin và hình ảnh bên dưới phần nào giúp cho các bậc phụ huynh và các bạn chuẩn bị đi sang phát báo ASAHI an tâm về cuộc sống sinh hoạt tại Nhật.

 

 

SƠ ĐỒ CẤU TRÚC TỔNG QUÁT NỀN GIÁO DỤC NHẬT BẢN

 

CÁC NGÀNH HỌC TẠI TRƯỜNG CAO ĐẲNG CHUYÊN NGÀNH LIÊN KẾT NHẬT NGỮ ĐÔNG DU

STT

 

TÊN NGÀNH HỌC


CAO ĐẲNG EHLE


CAO ĐẲNG RIKO


CAO ĐẲNG YMCA


CAO ĐẲNG SEIFU

CAO ĐẲNG KANSAI

CAO ĐẲNG SHUSEI


CAO ĐẲNG OSAKA

1

TIẾNG NHẬT

O

O


O


O


2

TIẾNG ANH



O


O



3

THÔNG DỊCH

O




O



4

SƯ PHẠM TIẾNG NHẬT

O







5

THƯƠNG MẠI QUỐC TẾ

O


O


O



6

QUẢN TRỊ KINH DOANH

O







7

CÔNG NGHỆ THÔNG TIN


O


O




8

THIẾT KẾ  ( DESIGN)




O




9

GAME




O




10

ĐIỆN – ĐIỆN TỬ


O






11

CHẾ TẠO ROBOT


O





O

12

QUẢN LÝ  KHÁCH SẠN



O





13

DỊCH VỤ HÀNG KHÔNG





O



14

THIẾT KẾ KIẾN TRÚC


O




O

O

15

XÂY DỰNG






O

O

16

TRANG TRÍ NỘI THẤT







O

17

SỬA CHỮA ÔTÔ


O