Du học Đông Du

TINH THẦN ĐÔNG DU TRÊN ĐẤT NHẬT

TINH THẦN ĐÔNG DU TRÊN ĐẤT NHẬT

 

Sáng chủ nhật, ngày 6/4/2014 tại Trường dạy múa JDS của Cô KUROE (ga Kawasaki), hơn 100 sinh viên (gồm khoá tháng 4, tháng 10 -2013 và khoá tháng 4-2014) đang học tại Tokyo cùng các Anh Chị đại Sempai đã cùng tham gia buổi họp mặt ấm cúng, thân tình dưới sự chủ trì của Cô Nghi.

 

Nhận được sự hướng dẫn tận tình của Thầy Cô, Sempai cùng tiệm phát báo hoặc gần nhà, Kohai chúng tôi đã tìm được đến địa chỉ như đã hẹn. Đúng 10:30 buổi họp bắt đầu.

 

Sinh viên năm 2013 và tháng 4/2014 tề tựu đông đủ. Được gặp lại bạn bè, Sempai đã từng sống, sinh hoạt tại ngôi nhà chung Bình Mỹ, ai cũng hào hứng hỏi han, động viên nhau để cùng sớm thích ứng với cuộc sống mới. Bên cạnh đó, sự góp mặt của các "đại" Sempai khiến Kohai chúng tôi cảm thấy ấm lòng: Anh Phú Thắng, chị Biên Thuỳ (2006), anh Thanh Long (2008), anh Xuân Cảnh, anh Văn Khoa (2009), chị Huyền (2010), chị Lan Bình, anh Kỳ (2011), anh Tùng, anh Mai Mai Cường, anh Trần Trọng Hiền, anh Duy (Saitama), anh Duy (Naganuma), anh Thiện, anh Quang.

 

Buổi gặp mặt là hoạt động truyền thống của Đông Du mỗi khi có khoá sinh viên mới tới Nhật du học. Ngoài việc tạo điều kiện để các thế hệ sinh viên Đông Du ở cùng một khu vực có cơ hội gặp gỡ, biết mặt nhau thì đây cũng là dịp để Kohai xin nhận sự giúp đỡ từ Sempai trong quá trình học tập và sinh hoạt tại Nhật.

 

Thay đổi lời nguyện, hoàn thiện nhân cách

 

Sau những lời giới thiệu từ phía Sempai cũng như Kohai, Cô Nghi triển khai ba nội dung chính trong buổi gặp mặt lần này. Trước hết, từ khoá tháng 4/2014 Thầy Hiệu trưởng chính thức có những sửa đổi trong 3 lời nguyện của sinh viên Đông Du. Cụ thể là:

Sinh viên Đông Du xin nguyện:

Thứ 1:   Cố gắng học tập, trau dồi tài đức để mai sau phục vụ

Quê hương, Tổ quốc.

Thứ 2:   Sống hết mình, trung thực, ngay thẳng, khiêm tốn, nhân ái, đặt quyền lợi Đất nước lên trên hết.

Thứ 3:   Đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau.

Trong 3 lời nguyện, chỉ có lời nguyện thứ 2 là có sự thay đổi so với lời nguyện cũ là "Sống hết mình, trung thực, ngay thẳng, là bạn của mọi người". Trong lời nguyện mới, Thầy Hiệu trưởng đã bổ sung thêm những đức tính mà Thầy kỳ vọng các thế hệ sinh viên Đông Du từ nay về sau phải khắc cốt ghi tâm và thực hiện. Đó là: khiêm tốn, nhân ái, đặt quyền lợi Đất nước lên trên hết. Thầy luôn mong muốn học trò của mình phải khiêm tốn dù giỏi giang, hay đã gặt hái được những thành công nhất định. "Thắng không kiêu, bại không nản", khiêm tốn để không ngừng học hỏi, khiêm tốn để luôn luôn cố gắng, nỗ lực hết mình.

 

Bài học về tình người, về lòng nhân ái tại mái nhà  Đông Du thì có lẽ sinh viên khoá tháng 10/2013 và Kohai khóa tháng 4/2014 chúng tôi cảm, hiểu hơn cả. Trong thời gian học tập và sinh hoạt tại Bình Mỹ, chúng tôi có cơ hội được giúp đỡ những gia đình nghèo khó, bất hạnh qua chương trình "Ông Bụt" được tổ chức vào chủ nhật hàng tuần. "Lá rách ít đùm lá rách nhiều", bằng số tiền đóng góp của mọi thành viên, dù mỗi người chỉ là 2.000 đồng, 5.000 đồng nhưng đó là tấm lòng của sinh viên Đông Du biết cảm thông, chia sẻ tới những phận đời khó khăn.

 

Và điều quan trọng nhất trong sự thay đổi lời nguyện thứ 2 này chính là điều Thầy muốn gửi gắm, nhắn nhủ cũng như đặt trọn niềm tin vào các thế hệ sinh viên Đông Du chính là "đặt quyền lợi Đất nước lên trên hết". Lý tưởng cả cuộc đời Thầy Hiệu trưởng chính là đào tạo người tài đức để phụng sự Đất nước. Vậy nên, Thầy luôn mong muốn mỗi sinh viên Đông Du, học trò của Thầy phải hiểu rõ sứ mệnh đó. Nếu không giúp ích được cho Đất nước theo lý tưởng của Đông Du thì tự lựa chọn cho mình một hướng đi riêng có ích, nhất định không trở thành kẻ phá hoại, kẻ bán nước.

 

Bên cạnh đọc 3 lời nguyện bằng tiếng Việt, khóa tháng 4/2014 cũng là khóa đầu tiên đọc 3 lời nguyện bằng tiếng Nhật trong Lễ tiễn trước khi lên đường du học:

ドンズーの学生は次の事を誓います。

第1 ベトナムの建国と発展に貢献できるよう、常に勉学に励み、人格を高めること。

第2 全身全霊を込めて生き、世の中の事に対して素直で誠実で謙虚で思い遣りの心を持ち、個人より国の利益を重んじること。

第3 お互いに団結し、助け合うこと。

 

Cô Nghi chia sẻ, ba lời nguyện sinh viên Đông Du bằng tiếng Nhật đã khiến những người Nhật khi đọc được thật sự xúc động: “ Những từ như “sống hết mình”, “khiêm tốn”, “nhân ái” giờ ở xã hội Nhật đã rất hiếm rồi” người Nhật nói với Cô như vậy!

Nối dài truyền thống Đông Du

 

Nội dung tiếp theo trong buổi họp mặt lần này là Sempai nhận trách nhiệm chăm lo việc học, và giúp đỡ những khi Kohai khóa tháng 4/2014 gặp khó khăn trong cuộc sống. Đây cũng là truyền thống của sinh viên Đông Du các thế hệ, luôn đoàn kết, giúp đỡ nhau. Chính điều này đã tạo nên sức mạnh to lớn cho cộng đồng sinh viên du học của Đông Du tại Nhật.

 

Mô hình hoạt động của nhóm sinh viên Đông Du tại Tokyo được mô tả như một mạng liên kết khắng khít. Sinh viên khoá 4/2014 sẽ được sự nhắc nhở, giúp đỡ mỗi ngày bởi Sempai cùng trường khóa năm 2013. Và trên nữa là Sempai hiện đang học tại các trường ĐH ở Tokyo. Anh Nguyễn Phú Thắng (khoá 2006) thay mặt tất cả Sempai, nhận trách nhiệm Cô giao, và hứa với Cô cùng tất cả Kohai: khi đã nhận thì sẽ làm đến nơi đến chốn, không đem con bỏ chợ. Lời hứa chân thật và đầy tính trách nhiệm của anh khiến chúng tôi thật sự cảm động vì tình cảm, về cách sống, cách làm của những người con Đông Du...

 

Cũng trong buổi gặp mặt này, có một phần vô cùng đặc biệt mà có lẽ chỉ xuất hiện trong buổi gặp mặt của sinh viên Đông Du. Nhóm ABK là khoá sinh viên đầu tiên tới học trường ABK, vì vậy hiện tại cuộc sống còn gặp khá nhiều khó khăn. Thương Kohai ABK, Anh Chị Sempai mỗi người không ngại xách nặng, đường xa mang tới những nhu yếu phẩm hàng ngày như: giấy vệ sinh, nồi, muôi thìa, 10kg gạo v.v…Các sempai đều để lại lời nhắn: "Có bất kỳ vấn đề gì cần hãy gọi cho anh/chị nhé!". Những lúc thế này, chúng tôi đều hiểu bên cạnh mình là những người anh, người chị, người bạn sẵn sàng mở rộng vòng tay giúp đỡ mình. Nhìn vào những việc làm của Sempai, chúng tôi vừa cảm kích, vừa muốn thật nhanh trưởng thành hơn để có thể nâng đỡ được các lớp thế hệ Kohai kế cận như các Anh Chị đã, đang làm với chúng tôi.

Kết thúc buổi họp là những lời dặn dò, truyền đạt kinh nghiệm trong việc học, làm thêm, lẫn việc thích nghi với môi trường mới của Sempai dành cho Kohai chúng tôi. Đồng thời, dưới sự chỉ đạo của Cô Nghi, Sempai phụ trách nhóm học vào chủ nhật mỗi tuần tại Tokodai, cũng thông báo sau một thời gian tạm dừng, lớp học sẽ được mở lại. Sempai Kỳ phụ trách lớp học cũng hứa với Cô sẽ tổ chức lớp, hướng dẫn cho các em học tập tốt, đạt thành tích trong kỳ thi vào đại học của Kohai khóa tháng 4/2014.

 

Buổi họp kết thúc sau gần 4 tiếng trong sự lưu luyến của mỗi người. Chúng tôi tạm chia tay Cô, hứa với Cô sẽ luôn ghi nhớ 3 lời nguyện sinh viên Đông Du, xứng danh là những người con Đông Du.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------           ----------------------------------DHS sang Nhật khóa 45-2014

 

 

Cô Nghi họp mặt các em đang học ở Osaka và Kobe

“Họp mặt các em đang học ở Osaka và Kobe”

 

Ngày 30/3, Cô Quang Tịnh Nghi – hiệu phó trường Nhật ngữ Đông Du – đã đến thăm sinh viên đang học tại Osaka. Theo lịch công tác thì trưa 30/3 Cô sẽ có mặt, nhưng vì phải giải quyết cho xong việc ở Tokyo nên 9h tối Cô mới đến được Osaka.

Sempai, Kohai đã đón Cô với một buổi cơm gia đình thật thân mật và ấm cúng tại nhà Sempai. Không riêng gì Kohai, Sempai cũng mong được gặp Cô. Có những Anh Chị đi làm về muộn cũng chạy đến thăm Cô, trò chuyện cùng Cô, vì vậy mà câu chuyện của Cô trò đã kéo dài đến quá giữa đêm vẫn chưa kết thúc. Lo cho sức khỏe của Cô, Sempai Tường Duy Thắng còn làm cả nước gừng cho Cô uống. Đến gần 3h sáng, để Cô được nghỉ ngơi, Cô trò chúng tôi đành phải chia tay nhau trong lúc câu chuyện vẫn còn rôm ran. Hẹn gặp lại Cô trong buổi họp chính thức cùng sinh viên Osaka và sinh viên Kobe vào ngày tiếp theo.

Chúng tôi – những Kohai vừa sang, học trường Ehle – khá bất ngờ vì có cả Sempai Kobe, Sempai đang học tại tất cả các trường ở Osaka đều đến tham dự buổi họp cùng Cô.

Mở đầu buổi họp, Cô giới thiệu về Thầy Trung, và những công việc, vai trò của Thầy khi ở Osaka. Sau đó Cô cũng đã giới thiệu Sempai – Kohai với nhau. Cô cũng đã thông qua chương trình của buổi họp như sau:

-         Hướng dẫn, giải thích ý nghĩa ba lời nguyện mới của sinh viên Đông Du.

-         Tình hình 100 sinh viên du học khóa tháng 4/2014.

-         Chương trình du học Đông Du cho đến hiện tại và những năm tiếp theo.

-         Lịch trình chuyến công tác của Cô.

-         Báo cáo của Sempai về tình hình học tập.

-         Và cuối cùng Cô dành thời gian để nói thêm về trường Đông Du, giải đáp thắc mắc của sinh viên.

Sau khi nghe Cô giải thích về sự thay đổi của 3 lời nguyện mới, tất cả đều tán đồng về sự thay đổi như vậy. Cô còn kể cho chúng tôi nghe nhờ có 3 lời nguyện này, Cô đã xin được việc làm thêm cho nhóm ABK. Cô nhắc chúng tôi luôn ghi nhớ 3 lời nguyện trong học tập và sinh hoạt hằng ngày.

Vấn đề quan trọng nhất trong buổi họp là việc học tập của Sempai, Cô muốn nghe từng Sempai báo cáo cho Cô biết về tình hình học tập của mình trong suốt thời gian sau khi đến Nhật. Hầu hết Sempai đều đang cố gắng học, hoàn thành mục tiêu của mình, hoặc nếu chưa tốt thì được Cô nhắc nhở, cùng Cô vạch ra kế hoạch học tập cho những ngày tiếp theo, và hứa trước Cô sẽ đạt được những kế hoạch đã đặt ra dưới sự hướng dẫn, kiểm tra của thầy Trung.

Chúng tôi – những Kohai mới sang – lại được chứng kiến tinh thần Đông Du, không phải ở Bình Mỹ, ở Việt Nam mà là tại Nhật. Từ ngày đầu tiên còn bỡ ngỡ, với tinh thần Sempai – Kohai Đông Du, chúng tôi đã được Sempai hướng dẫn, chăm sóc rất nhiệt tình. Đặc biệt là Thầy Trung – một người Thầy, một Sempai tuyệt vời của chúng tôi –.

Ngồi lắng nghe Sempai báo cáo về việc học, những lời khen, những lời động viên, hay những câu nói nghiêm khắc của Cô về việc học tập của Sempai. Và cuối cùng là kế hoạch được đặt ra, những lời hứa của Sempai trước Cô, làm cho chúng tôi thật xúc động, tự mỗi người hứa với lòng sẽ cố gắng học tập, để không phụ lòng Cha Mẹ, Thầy Cô.

Cô cũng kể về tình hình hiện tại của trường, có rất nhiều cải cách hiện đang được Thầy hiệu trưởng tiến hành ở nhà như xây thang máy ở Hồ Văn Huê, làm hệ thống phun nước, và dự định lắp máy lạnh ở Bình Mỹ v.v… làm cho không ít Sempai trầm trồ, cười vang. Rồi có chút gì đó ganh tỵ hồi tưởng lại sự khó khăn, thiếu thốn ngày xưa của mình khi ở Bình Mỹ, nhưng đúc kết lại thì vẫn câu nói: “Những ngày Bình Mỹ mới bắt đầu, còn nhiều khó khăn. Hay Bình Mỹ hôm nay, đã đầy đủ hơn, thì với chúng em, những kỷ niệm có được khi còn học tập, sinh hoạt tại Bình Mỹ sẽ là những kỷ niệm đẹp nhất, mãi chúng em sẽ không bao giờ quên!”

Trong buổi họp Cô còn kể cho chúng tôi nghe những vất vả đi cùng tâm huyết của Thầy, làm chúng tôi không ai không khỏi xúc động, nhớ về Thầy. Thỉnh thoảng giọng Cô lạc đi, có chút nghẹn ngào, làm cho không ít Sempai và cả Kohai phải thút thít.

Khi Cô kể cho chúng tôi nghe về lịch làm việc chuyến công tác của Cô, chúng tôi thật sự thấy “choáng” vì Cô phải xuôi ngược Đông Tây Nam Bắc liên tục trong một lịch trình kín mít. Ở Osaka tuy rất mệt, bị trúng gió và gần như mất giọng, Cô vẫn cố gắng thức suốt đêm hỏi thăm hết các học sinh của mình, tổ chức họp hành và cùng tham gia Hanami với mọi người. Sự quan tâm, căn dặn của Cô khiến chúng tôi thấy rất ấm lòng và có thêm động lực để cố gắng trong thời gian học tập, làm việc nơi đất khách quê người, để biết rằng ở đâu đó vẫn có những người Thầy, người Cô, luôn dõi theo từng bước đi của chúng tôi.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------DHS sang Nhật khóa 45-2014

 

Tin vắn về chuyến công tác của Thầy tại Nhật

Tin ngày 10 / 2 / 2014 :

Sáng ngày 10/2/2014, Thầy đã đến Nhật bắt đầu chuyến làm việc 8 ngày.

Trong ngày đầu tiên, thầy đã có buổi làm việc với một số trường chuyên môn ở Osaka để bàn về việc hợp tác mở trường đào tạo nghề Đông Du tại Việt Nam. Trong buổi làm việc thầy đã trình bày tính cấp thiết của việc thành lập một trung tâm đào tạo nghề với tiêu chuẩn và chất lượng đào tạo đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của các nhà tuyển dụng.


Học viên sẽ học tập trung và sinh hoạt ký túc xá của trung tâm và được các giáo viên được đào tạo bài bản tại các trường đối tác ở Nhật giảng dạy tận tình cả về chuyên môn, kỹ năng làm việc lẫn thái độ trách nhiệm đối với công việc, tác phong công nghiệp và cả Nhật ngữ. Các trường tham gia đều tỏ ra rất quan tâm đến dự án lần này và ngỏ ý muốn tìm hiểu cơ hội cùng hợp tác.


Ngoài ra Thầy cũng có buổi làm việc rất hiệu quả với công ty Deep People, là một công ty NPO chuyên giúp đỡ đào tạo những người chủ doanh nghiệp và giúp đỡ tư vấn việc khởi nghiệp.


Trong thời gian ngắn sắp tới trường sẽ phối hợp với trung tâm đào tạo các chuyên gia trong lãnh vực này để góp phần tạo điều kiện cho các bạn trẻ có khả năng và ước mơ có thể khởi nghiệp tại VN góp phần tích cực hơn nữa vào việc phát triển kinh tế đất nước.


Thầy cũng đã làm việc với ông Nakamura thuộc công ty Panasonic Eco-solution để bàn về việc hợp tác đào tạo cán bộ quản lý nhằm cung cấp nguồn nhân lực cao cấp cho các công ty trong nước.


Thêm một tin vui nữa là trường có thể đón thêm cô giáo dạy tiếng Nhật mới. Thầy đã phỏng vấn hai giáo viên dạy tiếng Nhật và đang cân nhắc về việc mời các cô sang Việt Nam giảng dạy tại trường.

Theo dự định thầy có buổi gặp mặt với sinh viên ở Osaka để định hướng việc học tập và định hướng tương lai cho các em, song rất tiếc do vấn đề liên lạc chưa tốt nên thầy đã không thể gặp mặt các em được.


Thời tiết ở Osaka khá lạnh. Tuy nhiên trời nắng đẹp. Thầy mong các em ở Nhật đặc biệt là các em phát báo ở Tokyo mặc đủ ấm khi đi ra ngoài và chú ý giữ gìn sức khỏe.

--------------------------------------------


Ngày 11/2/2014, Thầy đã tiếp tục chuyến công tác tại Matsue, Shimane Ken.

Thầy đã làm việc với trường Tsubouchi về kế hoạch thành lập trường nghề. Cũng như khi làm việc ở Osaka các đối tác của trường đều rất hưởng ứng kế hoạch và sẵn sàng hợp tác. Đôi bên cũng đã bàn thảo sơ lược về việc đào tạo nhân lực chủ chốt cho trường nghề trong thời gian tới và hình thức hợp tác trong dự án lần này. Thời gian tới thầy và trường sẽ chọn khoảng 2 em đã học xong tiếng Nhật và động viên các em đến học tại trường ngành sửa chữa ô tô và 1 em nữ học ngành mầm non để chuẩn bị cho những dự án sắp tới. Ngoài ra, trường Tsubouchi đã hứa sẽ tài trợ cho trung tâm dạy nghề tin học sắp tới của chúng ta 30 bộ máy vi tính để làm thiết bị giảng dạy.


Thầy đã gặp lại Hồng, sinh viên Đông du vừa tốt ngiệp cao học tại đại học Shimane. Hồng sẽ về làm việc tại trường Tsubouchi sắp tới với tư cách là giảng viên tiếng Nhật.


Thời tiết ở Matsue còn lạnh hơn cả ở Osaka. Thầy sẽ tiếp tục làm việc ở Matsue với trường đại học Shimane về vấn đề tiếp nhận du học sinh của trường.

-------------------------------------------------

Tin ngày 12-13 / 2 / 2014

Ngày 12/2/2014, Thầy đã có buổi thảo luận bàn tròn với đại diện của trường đại học Shimane và một số trường tiếng Nhật ở khu vực châu Á về vấn đề tiếp nhận du học sinh của trường.


Buổi thảo luận diễn ra trong không khí cởi mở và có tính xây dựng cao. Các bên đã trao đổi nhiều ý kiến thiết thực nhằm đẩy manh việc tiếp nhận du học sinh của trường vào tạo điều kiện cho các em học tập sinh hoạt ở Shimane. Trường có ký túc xá, mỗi người một phòng với giá 4000Yen/tháng; có 40% du học sinh được miễn toàn bộ học phí, 30% được giảm một nửa học phí. Chỉ có những sinh viên học hành bê bối, thành tích kém không được miễn giảm. Điều này đồng nghĩa với việc các học sinh có thành tích và thái độ học tập tốt đều được trợ giúp. Các xí nghiệp ở trong vùng đang cần du học sinh ra trường đặc biệt là du học sinh Việt Nam.


Với các điều kiện du học nói trên, sinh viên có thể nghiêm túc học hành không lo thiếu thốn về tài chính và thời gian. Cụ thể hơn là có thể không phải làm thêm các ngày trong tuần từ thứ hai đến thứ sáu để toàn tâm lo cho việc học ( đọc sách, làm bài tập). Chỉ cần đi làm vào thứ bảy và chủ nhật là có thể đảm bảo cuộc sống.


Buổi tối có tiệc liên hoan nhưng vì công việc Thầy và Hương đã phải về thẳng Hiroshima trong đêm. Tại ga Matsue, bị chậm có một phút mà phải đợi tàu thêm cả tiếng. Nhờ vậy mà được thong thả ăn cơm tối tại ga Matsue. 11 giờ 30 đêm mới tới Hiroshima. Hai thầy trò mới lọ mọ đi tìm khách sạn trong thời tiết giá rét, gió lạnh cắt da.


Ngày 13/2/2014 thầy , sáng sớm thầy ghé thăm trường nhật ngữ YMCA để hỏi thăm tình hình du học sinh ở đây. Thầy đã trao đổi với ông Arihara về tình hình cụ thể của từng em. Sau đó Thầy và chị Hương đã được dẫn đến tận nhà trọ của em Hiệp. Theo nhận xét của Thầy, sức khỏe của em Hiệp sau trận ốm vừa qua có phần sút kém ( còn mệt chưa thể đi làm được dẫu đã khỏi bệnh một tháng rồi), tinh thần vẫn tỉnh táo nhưng bị áp lực muốn học muốn đi làm không thua kém các bạn nhưng…Thầy bàn với Hiệp và gia đình thống nhất đưa Hiệp về Việt Nam nghỉ ngơi trong vòng 1 tháng để hồi phục thể lực và lấy lại tinh thần và hẹn Hiệp tối sẽ quay lại đón.


Sau đó hai thầy trò gấp rút ra ga để đi Okayama. Thầy đã làm việc với trường đại học khoa học và nghệ thuật Kurashiki. Thầy cũng đã được dẫn đi thăm quan các trường thành viên của học viện như: Trường đại học khoa học và nghệ thuật Kurashiki, trường đại học Khoa học Okayama, trường trung học kỹ thuật trực thuộc và trung tâm giảng dạy tiếng Nhật. Thầy có ấn tượng rất mạnh về các cơ sở vật chất của trường: xây dựng trên triền núi nên việc xây dựng gặp nhiều khó khăn nhưng cơ sở vật chất rất đồ sộ khang trang với trang thiết bị hiện đại.


Thầy đã kí thảo thuận hợp tác giữa trường Đông Du và học viện Kakei về việc trao đổi sinh viên. Đối với sinh viên Đông Du trường đặc biệt miễn giảm 100.000Yen tiền nhập học và thẩm tra hồ sơ. Trường sẽ lo người bảo lãnh không cần chứng minh tài chính và lo tìm việc cho sinh viên để gia đình không phải gửi tiền. Tiệc chào mừng đoàn Đông Du đã chấm dứt lúc 7h30 tối để chị Hương kịp quay lại Hiroshima đón Hiệp và thầy kịp đón khách ở khách sạn ( hẹn gặp lúc 20 giờ)


Thầy gặp thầy hiệu trưởng Oyama của trường ngoại ngữ Kurashiki, gặp bà bảo lãnh của hai em Hằng và Hạnh và đại diện hội chi viện sinh viên Việt Nam tại Kurashiki. Được biết Hằng và Hạnh rất được người bảo lãnh thương mến cho ở tại nhà không mất tiền. Các em được bà bảo lãnh thương như con dạy bảo cách ăn nói giao tiếp và nấu nướng. Hai em còn được trường miễn toàn bộ học phí. Tháng tư năm nay trường sẽ tiếp tục nhận từ Đông DU 5 em. Mong các em tiếp tục giữ uy tín của Đông Du. Thầy cũng đã gặp hội chi viện du học sinh Đông Du tại Kurashiki, những người sẽ đứng ra bảo lãnh học sinh Đông Du đến Nhật du học không cần chứng minh tài chính.


Tin giờ chót. 10 giờ đêm Chị Hương mới dẫn Hiệp từ Hiroshima quay lại Okayama và nghỉ lại cùng khách sạn với Thầy để sáng hôm sau lên đường sớm.


Sáng ngày 14/2/2013 ba thầy trò tiếp tục hành trình lên Tokyo. Ngoài trời rất lạnh và tuyết rơi trắng xóa.

 

Học tập đầu năm của giáo viên Đông Du

Học tập đầu năm của tập thể giáo viên Đông Du

 

Cũng như mọi năm, tập thể Giáo viên và Nhân viên Nhật ngữ Đông Du đã bắt đầu ngày làm việc cho một năm mới từ mùng 5 Tết. Những ngày đi làm đầu năm là dịp quý báu để Giáo viên cùng nhau trao đổi cách dạy, học hỏi và thực tập cách dạy mới do thầy Hiệu trưởng chỉ định.


Sơ lược hoạt động từ mùng 5 Tết như sau:

-      Mùng 5 (4/2/2014)

Buổi sáng: chia thành từng nhóm nhỏ để ôn tập Hán tự.

Buổi chiều: cũng chia từng nhóm nhỏ để luyện tập cách phát âm với giáo viên Nhật.

Môn học cuối cùng của ngày mùng 5 do Thầy Suzuki đảm nhiệm. Thầy nói chuyện về các quy tắc cơ bản khi làm việc trong công ty Nhật. Ví dụ như: khi làm việc thì không chỉ làm những việc mình thích, mà phải làm tất cả những việc được giao, vai trò trách nhiệm phải luôn đặt hàng đầu, hoàn thành công việc một cách tối đa. Ngoài ra, trong công việc luôn giữ gương mặt tươi tỉnh để tạo cảm giác dễ chịu và nhiệt huyết cho mọi người xung quanh…, thật nhiều điều bổ ích trong buổi nói chuyện của Thầy Suzuki. Những điều tưởng chừng như thật đơn giản, nhưng lại vô cùng quan trọng khi làm việc tại công ty Nhật.


-     Mùng 6 (5/2/2014)

Là ngày học quan trọng nhất trong tuần lễ học tập của Giáo viên. Thầy hiệu trưởng đã hướng dẫn phương pháp dạy mới cho môn Dokkai – đây là môn học vô cùng bổ ích trong việc học tiếng Nhật, đặc biệt là càng học lên cao –. Sau khi Thầy hiệu trưởng hướng dẫn phương cách, Thầy Thắng đã bắt đầu giờ dạy mẫu. Giọng Thầy thật diễn cảm, to, rõ ràng…     Thầy dạy  suốt cả tiếng đồng hồ mà không hề tỏ ra mệt mỏi, đến nỗi “học viên Thầy Cô” phải xin nghỉ giải lao thì Thầy mới chịu dừng lại để nhấp ngụm nước.


-     Mùng 7 (6/2/2014)

Buổi sáng: Cô Okamoto cũng đã có giờ dạy mẫu theo phương pháp mới của Thầy hiệu trưởng.

Buổi chiều: Cô Tần chọn đề tài “Động đất” cho giờ dạy mẫu của mình. Học viên vừa được tham khảo cách dạy mới, vừa biết thêm 1 ít kiến thức cơ bản khi xảy ra động đất ở Nhật.


-     Mùng 8 (7/2/2014)

Buổi sáng là giờ dạy mẫu của Thầy Hòa và Cô Takamoto. Thầy Hòa chú trọng dạy văn phạm và cách ghép câu. Còn cô Takamoto – 1 giáo viên Nhật trẻ tuổi, rất năng động và tươi sáng – thì đã có giờ dạy mẫu cho môn Chodokkai.

 

Trong tâm thế của một học sinh, tập thể Giáo viên đã có những buổi học thật thú vị, ngoài cách dạy mới, kiến thức, còn có cả những trao đổi cho nhau về kỹ năng khi truyền đạt kiến thức của mình đến cho người học. Mỗi Thầy Cô đều có phong thái và cách truyền đạt riêng. Tuy nhiên, qua tuần lễ học tập này toàn thể Giáo viên Đông Du đã trao cho nhau, nhận của nhau những điểm ưu và khuyết của mình.


Mừng năm mới – năm Giáp Ngọ – với nhiều thành công



Mùng 9 tết Giáp Ngọ

Giáo viên Đông Du

 

Cây mùa xuân 2014

 

Lễ trao Học bổng OKAMOTO khoá 87

2014年1月16日、第87期ドンズー・岡本奨励金授与式が行われました。87期各クラスの成績優秀者、及びドンズー学校期末テストの各レベル(N5、N4、N3、N2)の成績最優秀者が対象です。当日は、112クラスから選ばれた82名の受賞者が出席しました。

buy cialis tabs

http://tallgrasstheatre.org/buy-cialis-now

 

 

まず、授与式の前に恒例のクイズで学生達の緊張をほぐします。今回は黒川先生が担当しました。クイズに正解した学生は、プレゼントがもらえます。違うクラスの学生達が同じテーブルに座り、学生の表情は緊張で少し硬いです。

 

 

 

ヒントを聞いて何の動物について話しているかを当てるクイズです。さすが優秀な学生達です。想像して、すぐに答えがでました。

 

 


さて、緊張もほぐれたところで、授与式が始まりました。司会のチュン先生と高本先生が開会の挨拶をした後、87期試験の結果発表がありました。その後、最優秀受賞者の紹介があり、グループ毎に記念撮影をし、副校長のDuyen先生から受賞者へ激励のスピーチがありました。

 

 


この授与式は、奨励金の授与のためですが、レベルの違う学生が集まるいいチャンスでもあります。特に初級の学生は、中級の学生の話や日本語を聞くことで、更に向上心を高めて欲しいと思います。今回受賞者に選ばれた学生達も、これに満足することなく、今後さらに日本語学習へ意欲的に取り組んでくれることを願います。

 

 

Cảm nghĩ về kỳ thi học bổng của ĐH Ryutsu Kagaku

CẢM NGHĨ VỀ KỲ THI HỌC BỔNG

CỦA TRƯỜNG ĐẠI HỌC RYUTSU KAGAKU NGÀY 15/12/2013

Học bổng trường đại học Ryutsu Kagaku (Kobe) với tôi là một buy cialis cost cơ hội tốt để thực hiện mong ước trải nghiệm và học tập tại Nhật Bản. Được trường Đông Du giới thiệu về học bổng này vào tháng 8, tôi đã đăng ký tham gia và nhận được thông báo phỏng vấn vào ngày 15 tháng 12 vừa rồi cùng với ba bạn khác.


Vì là ngày chủ nhật nên ở trường khá yên tĩnh. Chúng tôi bắt đầu buổi phỏng vấn vào 9 giờ 30 phút sáng. Do các bạn dự thi đều đã có chứng chỉ Nhật ngữ N2 nên được miễn phần thi tiếng Nhật. Tuy nhiên, trước khi phỏng vấn, chúng tôi được yêu cầu viết một bài luận nhỏ khoảng một mặt A4 về một trong các chủ đề liên quan đến Nhật Bản và du học trong 15 phút. Nhờ thái độ thân thiện, động viên mọi người thoải mái khi viết bài của các thầy cô trường Ryutsu, tôi cũng bớt lo lắng, cố gắng tập trung hoàn thành trong thời gian quy định. Các bạn khác dường như cũng đã hoàn thành tốt bài viết của mình.


Phần phỏng vấn được chia làm hai đợt, mỗi đợt hai người. Ngoài những câu hỏi chính về học tập, các thầy còn trao đổi khá vui vẻ những chuyện sinh hoạt đời thường khiến tôi không còn căng thẳng nhiều nữa và không khí buổi phỏng vấn trở nên rất vui vẻ. Sau khi phỏng vấn xong, chúng tôi được nhắc nhở về những việc cần chuẩn bị cũng như những lưu ý nếu nhận được học bổng.


Sáng thứ ba ngày 24, tôi thật sự rất vui mừng khi nghe thông báo mình đã được chọn.


Có được kết quả như vậy, em muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thầy hiệu trưởng Nguyễn Đức Hoè và trường Đông Du đã tạo điều kiện cho em đến với học bổng này. Em xin cám ơn thầy Itou đã giải thích, hướng dẫn tận tình cách viết hồ sơ. Cám ơn các thầy cô trường Đông Du đã nhiệt tình chỉ dạy em trong thời gian qua. Kính chúc quý thầy cô sức khoẻ và thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.


Nguyễn Minh Thái, CT8S

 

Chuyến du lịch miền Trung của Tập thể giáo viên Đông Du

CHUYẾN DU LỊCH MIỀN TRUNG CỦA TẬP THỂ

GIÁO VIÊN TRƯỜNG ĐÔNG DU


Sáng ngày 12 tháng 12 năm 2013, chúng tôi rời  Sài Gòn trong không khí se se lạnh để đến ba thành phố của miền Trung: Huế, Hội An, Đà Nẵng. Hai trưởng đoàn của chúng tôi là thầy Thọ và thầy Thắng  rất vui tính và chu đáo. Nhờ vậy mà chúng tôi có những ngày du lịch sảng khoài đầy ắp tiếng cười và rất an tâm. Thật cám ơn hai trưởng đoàn lắm lắm. Cám ơn hai vị đã vất vả và lo lắng nhiều cho chúng tôi.


Ngày thứ 1: Cố đô Huế

8 giờ 30 phút đoàn chúng tôi đến sân bay Phú Bài – Huế, vẫn không khí se se lạnh nhưng khác là không khí trong lành hơn Sài Gòn. Từ sân bay chúng tôi đi khoảng 15km vào thành phố bằng xe buýt. Bác tài xe buýt là người Quảng Nam, bác rất vui vẻ và nhiệt tình. Khi vào đến thành phố, chúng tôi được thưởng thức món bún bò Huế ở Huế. Bún bò chính gốc Huế nhưng rất khác với với bún bò Huế ở Sài Gòn mà chúng tôi đã quen ăn. Sợi bún khác -  nhỏ hơn, nước lèo khác - màu nhạt hơn, rau ăn kèm cũng khác - có thêm rau má trộn chung với các loại rau khác. Khi ăn vị rất lạ, nhưng ngon cũng không kém. Vị chả cua thơm lừng, vị bùi bùi của rau má. Những vị này không có ở bún bò Huế của Sài Gòn.


Tiếp đến, chúng tôi vào sâu hơn trong thành phố để đi tham quan lăng Khải Định và lăng Tự Đức. Lăng Khải Định rộng 0,6 hecta. Kiến trúc bên trong lăng Khải Định ảnh hưởng văn hóa Phương Tây  được xây dựng bởi những mảnh vụn thủy tinh và sành sứ rất đẹp, rất hoành tráng. Ngược lại, lăng Tự Đức mang nét văn hóa Phương Đông với những bức tranh họa lại những bài thơ của vua Tự Đức được đặt vẽ từ Trung Quốc. Lăng Tự Đức rất rộng, rộng đến 12,5 hecta. Theo lời của người hướng dẫn thì chúng tôi thấy rằng cuộc đời và sự nghiệp của hai vị vua này trái ngược nhau. Cuộc đời và sự nghiệp của vua Khải Định không thăng trầm mấy nhưng vua Tự Đức khi đã khuất thì chịu mang tiếng với đời bởi ba tội lớn nhất: BẤT TRUNG, BẤT NGHĨA và BẤT HIẾU. Tội BẤT TRUNG là do vua làm mất phần đất Nam Kỳ trong tay thực dân Pháp. Tội BẤT NGHĨA là do vua là con trai thứ nhưng được vua cha cho nối ngôi, và người con trai trưởng vì thế uất ức mà chết. Tội BẤT HIẾU là do vua không có con nối dõi do bởi bệnh đậu mùa quá nặng cứ tái đi tái lại.



Rời hai lăng này chúng tôi đến thăm mộ của cụ tổ Phan Bội Châu. Ở đây, ngôi nhà lá cụ ở vẫn còn được giữ nguyên, trước căn nhà này là mộ của cụ. Chúng tôi đến trước mộ thắp hương cho cụ. Sau mộ của cụ có Bia kỷ niệm quan hệ giao lưu Việt – Nhật từ phong trào Đông Du. Bia này do những người Nhật hảo tâm dựng nên nhân dịp kỷ niệm 70 năm ngày mất của cụ Phan Bội Châu và 100 năm ngày mất của bác sĩ Asaba Sakitaro.

Đến đây, trời cũng đã quá trưa, chúng tôi được thầy Thắng dẫn đến một quán ăn đặc sản Huế để thưởng thức những món rất Huế như: bánh bèo, bánh nậm, bánh ít, bánh nậm, bánh lọc, nem chua và chả tôm. Quán ăn này rất ngon, món nào cũng tuyệt cú mèo.

Sau đó, chúng tôi về khách sạn để nhận phòng. Phòng khách sạn được bày trí rất đẹp, sạch và thoáng mát. Nhưng tiếc một điều ngày chúng tôi đến ở không có wifi nên hình ảnh của chuyến đi không được cập nhật trên facebook kịp thời với sự kiện.

Khoảng 3 giờ rưỡi chúng tôi khởi hành đi vào Tử Cấm Thành. Toàn bộ Tử Cấm Thành rộng 10km với 10 cửa thành thông ra thành phố. Đường đi trong Tử Cấm Thành là đường một chiều. Vì quá rộng nên chúng tôi không đủ giờ cũng như đủ sức để đi hết. Chúng tôi tham quan vài nơi như trường Quốc Tử Giám, Đại Nội…


Chiều tối, chúng tôi đến tham quan chùa Thiên Mụ. Theo như dự định chúng tôi cũng sẽ đến thăm nhà vườn của một ông quan ngày xưa, nhưng trời quá tối nên chúng tôi không thể đến. Hơi tiếc một chút!!!


Bữa tối ở Huế chúng tôi được thưởng thức cơm Cung Đình. Trước khi thưởng thức bữa cơm này, chúng tôi được mặc những bộ quần áo của Hoàng Thái Hậu, Vua, Hoàng Hậu, Công chúa ngày xưa rồi chụp hình lưu niệm ở trước nhà hàng. Tiếp theo đó là kèn trống rước chúng tôi lên phòng ăn. Chúng tôi đi rước trong tiếng cười rộn rã vì trang phục lạ và nghi thức lạ… Hình thức này làm tôi nhớ đến trò chơi rước cô dâu chú rể của tuổi thơ. Đây là một trải nghiệm thú vị về Huế.

 

Sau bữa ăn Cung Đình cũng thêm một trải nghiệm rất tuyệt vời về Huế. Đó là ngồi trên thuyền sông Hương nghe ca Huế. Ấn tượng nhất là bài hò đối đáp giữa đôi nam nữ, có những câu đối đáp rất dí dỏm thông minh mà chỉ có trí óc của người xưa mới nghĩ ra, ví như  những câu:


Gái:                Nghe anh hay chữ em hỏi thử mấy câu nì...

Con diều hâu bay qua đó có mấy lông rứa anh hè?


Trai:           Em về gánh nước cạn sông nầy, anh đây mới đếm số lông của con

diều

Gái:                Thân em như cái chuông vàng để trong đại nội có ngàn quân hầu với

lính

Trai:                Còn thân anh như thể cái chày (chày làm chi anh) treo lơ treo lửng

chờ ngày chày anh gióng chuông.


Gái:             Thân em như thể hoa hồng mới nở (quá đẹp), tấm thân anh như cỏ

may.

Trai:                Lạy ông trời cho gió rung cây để hoa hồng mà rụng xuống, ngọn cỏ

may nó chích hờ…


Chia tay với những lời ca Huế dí dỏm trong sự thích thú, chúng tôi đi dạo chợ đêm Huế rồi đi bộ về khách sạn. Kết thúc một ngày ở Huế nhiều niềm vui. Một ngày ở Huế có lẽ hơi ngắn nên chúng tôi chỉ kịp cảm nhận sự cổ kính của Huế mà chưa kịp cảm nhận nét mộng mơ của Huế… Hơi tiếc nhỉ!?



Ngày thứ 2 và thứ 3: Phố cổ Hội An và thành phố Đà Nẵng


Hai ngày tiếp theo chúng tôi kết hợp giữa việc tham quan phố cổ Hội An và thành phố Đà Nẵng.


Buổi sáng chúng tôi chia tay Huế và theo đường đèo đến thành phố Đà Nẵng. Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là trường Đông Du Đà Nẵng. Ở đây chúng tôi được đón tiếp rất chu đáo. Từ đây chúng tôi được các bạn Đông Du Đà Nẵng dẫn đi biển.


Buổi tối chúng tôi đến với phố cổ Hội An. Phố cổ nằm ở phía bên kia cây cầu, sâu hẳn trong một góc. Nhờ những đèn lồng treo mà phố cổ rất đẹp, nổi bật lung linh một góc trời.

Ngày thứ 3 chúng tôi đi leo núi Ngũ Hành Sơn. Ở đây có rất nhiều động và bên trong rất đẹp. Đúng là tuyệt tác của thiên nhiên.




Buổi trưa ngày cuối cùng chúng tôi được gia đình thầy Thắng tiếp đãi rất thịnh soạn với 8 món ăn và sự chuẩn bị rất chu đáo. Chúng tôi xin cám ơn sự vất vả chuẩn bị của bố mẹ thầy Thắng, anh Hai và các bạn Đông Du Đà Nẵng cho bữa cơm rất ngon này.


Sau đó, theo sự hướng dẫn của bố thầy Thắng và anh Hai chúng tôi thăm vườn ao chuồng nhà Thầy. Khung cảnh miền quê giữa lòng thành phố làm chúng tôi rất thích thú.


Trước khi chia tay Đà Nẵng, chúng tôi được xem Rồng phun lửa và phun nước ở cầu Rồng. Vì phun quá bất ngờ nên mặc dù đã chạy thật nhanh để tránh vòi Rồng nhưng một số thầy cô vẫn bị  ướt. Lại có những tràng cười rộn rã vang lên. Thật là vui!!!


Trên chuyến bay Jestar chúng tôi đã về đến Sài Gòn lúc 12 giờ 30 phút đêm. Mặc dù trời đã khuya nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận được khói bụi và sự ô nhiễm không khí của Sài Gòn. Lại nhớ không khí trong lành, mát rượi của Huế, Hội An, Đà Nẵng rồi…


Trong suốt chuyến đi du lịch ba thành phố miền Trung của chúng tôi, có một điều thật may mắn là nơi đâu thời tiết cũng mát mẻ, dễ chịu và đồ ăn rất ngon.


Tạm biệt Huế, Hội An, Đà Nẵng rất ấn tượng, rất trong lành. Chúng tôi lại bắt đầu công việc cho một khóa học mới với những học trò thân yêu. Hy vọng khóa mới này chúng tôi sẽ đạt được nhiều kết quả tốt hơn nữa bằng sự nỗ lực và cố gắng hết mình của mỗi cá nhân trong đại gia đình Đông Du.

 

Nhật ký Ông Bụt ngày 8 / 12 / 2013

Nhật ký Ông Bụt Chủ nhật ngày 8 tháng 12 năm 2013

 

Mỗi người khi sinh ra không ai được quyền lựa chọn số phận của bản thân mình. Sự giàu có hay nghèo khổ mỗi chúng ta không ai được quyền quyết định cả. Chúng ta chỉ có thể nỗ lực, cố gắng để vươn lên hoàn cảnh hiện tại mà thôi.


Hôm nay tôi là Nguyễn Thúy An cùng bạn Nguyễn Thị Mộng Nghi tiếp tục sứ mệnh làm “Ông Bụt”. Sau khi vượt qua tuyến đường dài, ngoằn ngoèo phủ đầy bụi. Ngôi nhà của nhân vật đầu tiên của chúng tôi là ông Trần Văn Thạng ở ấp 1 xã Tân Thạnh Đông. Ông năm nay đã 56 tuổi.


Ông chỉ sống có một mình, không người thân, không vợ con. Tuy chỉ 56 tuổi nhưng trên mặt ông đã hiện rõ nét kham khổ với thân hình nhỏ nhắn, gầy yếu, mái tóc đã bạc. Trong nhà ông chẳng có gì ngoài chiếc giường tre đã cũ, mấy cái nồi con nằm lăn lóc ở một góc nhà, cái bếp được dựng lên rất đơn sơ chỉ gồm những hòn gạch xếp lại. Vì tuổi đã cao, sức yếu không làm được việc gì nên ông chỉ có thể phụ giúp những việc nhỏ như nhổ cỏ, trông xe cho những người đi làm … mà công việc lại không ổn định nên cuộc sống của ông bây giờ rất bấp bênh.


Chúng tôi đến thăm ông vào khoảng giữa trưa, hỏi ông đã ăn gì chưa thì ông bảo: “Đã có người hàng xóm cho ông ít cơm rồi.”. Tuy cuộc sống khó khăn nhưng nói chuyện với chúng tôi trên môi ông lúc nào cũng nở nụ cười – nụ cười thật hiền từ lạc quan.


Nhìn thấy ông, chúng tôi bỗng thấy chạnh lòng, tự hỏi sau này khi tuổi một cao hơn, cuộc sống của ông sẽ ra sao?” Ngồi với ông được một lúc chúng tôi chào ông ra về để tiếp tục cuộc hành trình.

Bạn Nguyễn Thị Mộng Nghi và ông Trần Văn Thạng

Ngôi nhà thứ hai hiện ra là nhà của bà Tô Thị Út, bà năm nay đã 71 tuổi. Gia đình bà có 3 người con trai, một người đã mất, một người bị tai nạn giao thông và một người đi làm xa nhà. Căn nhà của bà rất tạm bợ chỉ là nhà của người hàng xóm cho ở nhờ. Trong nhà thứ có giá trị nhất là cái ti vi cũ mà bà nói là người ta cho.


Cuộc sống khó khăn nên hàng ngày bà phải đi bán vé số để nuôi sống bản thân và người con trai bị tật do di chứng của vụ tai nạn giao thông. Bà kể cho chúng tôi nghe rất nhiều về cuộc sống của bà. Bà bảo cuộc sống tuy khó khăn nhưng đối với bà được sống đã là một món quà, và bà cũng mong muốn mọi người cần sống tốt với nhau hơn.


Khi ấy chúng tôi thấy xúc động, liệu trên đời này có thứ gì quý hơn tình người?! Nhưng hình như cuộc sống ngày càng bộn bề, thì tình người đã trở thành thứ xa xỉ mà tiền bạc mới là cái quý nhất. Khi chúng tôi đi bà cứ nắm tay đầy xúc động. Bà hy vọng chúng tôi có thể học tốt để có thể giúp đỡ những người khó khăn hơn bà.


Chỗ ở hiện tại của bà Tô Thị Út


Và điểm đến cuối cùng của chúng tôi là nhà  bà cụ Lương Thị Hát. Năm nay bà đã 78 tuổi, nhà bà ở Cà Mau, bà mới lên Thành Phố và sống với hai đứa cháu nuôi đang thuê nhà ở đây. Tóc bà bạc nhiều, một bên mắt không nhìn thấy do bệnh nhưng không có tiền chữa, nên ngày một nặng hơn. Và hậu quả của hôm nay là không còn nhìn thấy nữa.


Tuổi cao, tai bà cũng không còn nghe rõ, khi nói chuyện chúng tôi phải nói to và lặp lại nhiều lần bà mới nghe được. Vì bà đã già yếu, bà chỉ có thể ở nhà phụ giúp trông hai đứa cháu nhỏ để cháu bà có thể đi làm. Bà cũng có con trai, con gái nhưng họ không quan tâm bà. Bà nói sống ở đây bà cảm thấy vui hơn.


Chuyến hành trình của chúng tôi đã dừng lại nhưng trong tâm trí hình ảnh những người nghèo khổ lam lũ, tuổi đã cao, sức yếu vẫn phải chạy đua với công việc để kiếm sống và câu hỏi: “Đến bao giờ họ mới có cuộc sống tốt hơn?” cứ hiện lên.


Tôi nghĩ là mỗi người đều có những đáp án riêng cho mình. Chúng tôi hy vọng chương trình ông Bụt có thể đến được với nhiều người hơn nữa. Vì những việc làm ý nghĩa luôn mang đến cho người ta hạnh phúc và niềm vui. “Hạnh phúc là cho đi chứ không phải là nhận lại!”.


Du học sinh Đông Du trung tâm Bình Mỹ

Nguyễn Thúy An, Nguyễn Thị Mộng Nghi

 

Học bổng ALLEN NELSON 2013

 

 

 
Trang 1 trong tổng số 22