Du học Đông Du

Hội thảo Du học Nhật Bản (24 - 5 - 2013)

Hội thảo Du học Nhật Bản 24-5-203

 

 

Sinh hoạt tại Bình Mỹ (bài viết 20-5-2013)

Sinh hoạt Bình Mỹ _ bài viết 20-5

 

Việc học tập và sinh hoạt của chúng tôi sau một tuần Thầy đi công tác cũng không thay đổi nhiều lắm. Thầy đi vắng thì chúng tôi phải gương mẫu hơn, chăm chỉ hơn và phải đoàn kết hơn nữa. Nhiều lúc ngồi nói chuyện với nhau chúng tôi thường hỏi nhau “Không biết giờ này Thầy đang làm gì nhỉ?”, “Thầy có khỏe không nhỉ?”, “Thầy có nhớ tụi mình không nhỉ?”. Dù chúng tôi biết rằng Thầy đang cách xa chúng tôi hàng ngàn cây số nhưng Thầy vẫn lo cho chúng tôi, không biết chúng tôi học hành có ngoan không, sinh hoạt thế nào rồi?. Hiểu được điều đó ai nấy chúng tôi cũng đều cố gắng hơn và nhắc nhở nhau phải làm tốt hơn!


Thông qua những bài học đạo đức của học sinh tiểu học Nhật Bản mà chúng tôi được học trong tiết tiếng Nhật cùng Cô Takamoto, mặc dù chưa thể biết nghĩa hết các từ vựng, nhưng Cô sẽ bằng mọi cách giúp chúng tôi có thể hiểu nghĩa, bằng Hán tự, hay thậm chí bằng những hành động, tất cả chỉ có tiếng Nhật, Cô dạy chúng tôi phải biết tưởng tượng, nhập tâm vào câu chuyện, hình dung mình đang sống trong câu chuyện đó. Cách học đó làm chúng tôi hiểu bài hơn, nhớ lâu hơn và đặc biệt là cảm nhận được ý nghĩa của câu chuyện. Và chúng tôi học thế này không còn đơn thuần là đọc dịch theo văn phạm mà là học cách dịch theo văn của 1 câu chuyện kể. Sau khi ngắt dịch từng cụm nhỏ theo cách diễn tả của Cô, đối với tôi thì dường như lúc đó đã có thể hiểu được. Sau đó, chúng tôi học dịch hết tất cả qua bằng tiếng Việt cùng Cô Nghi, Cô Mừng. Lúc đó thì thật sự, bản thân tôi cảm thấy đã thấm câu chuyện này hơn nhiều. Cô sẽ hỏi chúng tôi sau câu chuyện, cảm nhận của chúng tôi là gì? Từ những câu chuyện tưởng như rất đơn giản ấy nhưng lại mang ý nghĩa lớn, ví dụ như từ việc nhỏ như đổ rác, chúng ta cũng cần phải khắc phục, tự đặt vị trí mình vào những người đi thu rác, liệu chúng ta có xả rác như bây giờ không? Liệu môi trường của chúng ta có ô nhiễm như bây giờ không?... Và tôi cũng hiểu được đối với bất kì công việc nào đi chăng nữa, chỉ cần đặt tấm lòng của mình cảm nhận nó thì làm việc sẽ hiệu quả hơn và thấy ý nghĩa hơn rất nhiều.


Và sau đây là hình ảnh vườn hoa của các bạn đi tháng 4/2013. Nhớ hôm nào những người bạn thân yêu của chúng tôi vất vả cuốc đất, gieo hạt, những giọt mồ hôi, khuôn mặt lấm lét, chân tay đầy bùn đất xây dựng vườn hoa kỉ niệm. Vậy mà cũng đã được 2 tháng rồi nhỉ, chúng mình vẫn hằng ngày tưới cây, nhặt cỏ, chăm sóc chúng nên bây giờ vườn hoa kia đã ngày càng trở nên xinh đẹp hơn, vươn mình khoe sắc dưới ánh nắng này!




Phạm Minh Thu – Du học sinh

 

Thông báo về ghi danh khoá 85B Bàu Cát

Thông báo về việc ghi danh khoá 85B Bàu Cát

 

Văn phòng xin thông báo : Hiện tại, lớp vỡ lòng PC (phổ cập) 1B đã đầy, không nhận học viên nữa. Các bạn học buổi tối vui lòng đăng ký lớp PT (phổ thông).

 

Vườn rau Bình Mỹ

Vườn rau Bình Mỹ

Thứ bảy tuần này, như là đã định trước, chúng tôi tiến hành trồng rau trên mảnh đất Bình Mỹ. Một nhóm đi dọn dẹp xung quanh, nhổ hết những cây dại. Một nhóm cuốc đất, xới đất lên cho tơi, một nhóm lo chuyện mua hạt giống. Ai cũng hăng hái làm việc. Tuy chỉ có một số người được phân lo chuyện trồng rau, nhưng hầu hết mọi người, khi làm xong công việc của mình thì đều ra giúp nhiệt tình. tuy là hơi khó khăn một chút, nhất là việc xới đất, vì đất rất cứng và không được màu mỡ, nhưng rồi cũng làm xong. Sau khi rắc xơ dừa và tro lên đất, tưới nước, chúng tôi bắt đầu trồng rau. Lần này chúng tôi quyết định trồng rau cải, vì nó dễ sống và thu hoạch cũng nhanh. Gần một tuần trôi qua, rau của chúng tôi giờ đã nhú mầm lên một chút. Nhìn những cây rau lớn lên từng ngày mà thấy sao vui ghê! Bởi đây là lần đầu tiên  chúng tôi tự trồng lấy rau, tự làm ra những thứ phục vụ cho cuộc sống của mình, học cách tự lập để bước đi trên đôi chân của mình. Có những khoảng thời gian như thế này thật đáng quý, chúng tôi không chỉ gần nhau hơn mà còn có được những bài học cuộc sống bên cạnh những con chữ trên giờ giảng nữa! Sau khi xong việc, chúng tôi tự thưởng cho nhau món chè mà do cô bếp đã nấu cho chúng tôi, thật ấm cúng!

 


Ngày thứ hai tại Bình Mỹ

Một tuần mới bắt đầu dưới mái nhà Bình Mỹ thân yêu. Thứ hai tuần này khác hẳn so với những ngày thứ hai từ trước dến giờ. Như thường lệ, 7h30’ chúng tôi lên lớp tự ôn, nhưng kỳ lạ là đến 7h45’ trưởng trường gọi tất cả mọi người xuống nhà ăn để… CHÀO CỜ… Bất ngờ ghê. Cảm thấy vừa háo hức vừa hồi hộp.  Chúng tôi nhanh chóng xếp mỗi phòng thành một hàng, quần áo chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng theo kiểu “Bình Mỹ”. “Chào cờ,chào!...Quốc ca”. Tiếng trưởng trường làm sống dậy trong lòng chúng tôi bao nhiêu cảm xúc. Đã lâu lắm rồi chúng tôi không đứng nghiêm trang như thế này, cùng nhau hát quốc ca. Giờ nghĩ lại mới thấy tiếc! Ngày trước chúng tôi chưa bao giờ trân trọng những giây phát thiêng liêng ấy,thậm chí còn cảm thấy hát quốc ca là một điều gượng ép. Nhưng giờ đây, khi học ở mái nhà Đông Du, là một sinh viên Đông Du, mang trong mình sứ mệnh lớn lao, chúng tôi đều ý thức được nghĩa vụ của mình. Nhìn lá cờ tung bay trong gió, chúng tôi hát vang bài Quốc Ca mà lòng tràn đầy niềm tin, ý chí, sự quyết tâm,sự hy vọng và lòng tự hào là một công dân của nước Việt Nam.

Du học sinh – Phạm Thị Kim Dung

 

Tin tức về chuyến đi của Thầy Hiệu Trưởng (cập nhật thường xuyên)

Tin tức về chuyến đi Nhật của Thầy Hiệu Trưởng

 

Điểm một vài nội dung chính trong chuyến đi công tác của Thầy Hiệu trưởng tại Nhật Bản từ ngày 9/5 ~ 30/5:

Ngày 9/5: Thầy Hiệu trưởng đã đến Tokyo và họp bàn với ban đại diện trước khi đi thăm các vùng.
Ngày 10/5: Thăm và làm việc với Trường Tokyo Kokusai, Trường Kyoritsu Zaidan.
Ngày 11/5: Thăm và họp bàn sinh viên Akita (gặp 12 sinh viên), sinh viên Morioka (gặp 23 sinh viên).
Ngày 12/5: Thăm và họp bàn sinh viên Sendai (gặp 4 sinh viên), sinh viên Fukushima (gặp 8 sinh viên).

Chuyến đi lần này chủ yếu là để gặp mặt sinh viên, truyền đạt những thông điệp quan trọng để giúp sinh viên tại Nhật biết cách học, định hướng cuộc đời trước khi về nước. Đồng thời, để hỗ trợ kinh tế cho sinh viên, giúp sinh viên có điều kiện tập trung học tập, Thầy trình bày giải pháp là "Quỹ tương trợ Đông Du" để lấy ý kiến của sinh viên.

Nhìn chung, các vùng đến họp mặt tương đối đầy đủ, lắng nghe nghiêm túc. Sau khi nghe giải thích về cách học, nhiều bạn đã hiểu ra vấn đề của bản thân, nhận ra những sai lầm trong việc học của mình và tỏ ra muốn thay đổi để học tốt hơn.

Về Quỹ tương trợ, các sinh viên đều thể hiện sự đồng tình, ủng hộ.



 

(Tiếp tục cập nhật...)

Ghi chép: Trịnh Đình Thắng

 

Ngày 14/5
- Làm việc tại Sanko Gakuen (三幸学園): nếu ai muốn học về Motivation (Động lực làm việc) thì trường đại học Tokyo Mirai Daigaku sẵn sàng miễn học phí!
- Đến thăm Quỹ học bổng Okamoto, thắp hương ông Okamoto Tadashi, là ân nhân của Đông Du, đã cho Thầy mượn tiền để xây dựng học xá Hồ Văn Huê.
- Thăm và làm việc với ABK
- Gặp mặt quỹ học bổng Kenshin, là hai người bác sỹ, đang giúp đỡ và cấp học bổng cho một số sinh viên Đông Du.

Ngày 15/5: Bắt đầu đi về phía Nam...
- Gặp và làm việc với trường Nhật ngữ Shizuoka, nói chuyện với sinh viên Shizuoka (gặp 20 sinh viên).
- Gặp và nói chuyện với sinh viên ĐH Shizuoka, Toyohashi Gikadai tại Hamamatsu (gặp 15 sinh viên).




- Đi Okazaki, gặp và làm việc với trường nhật ngữ Yamasa, nhà máy sản xuất nồi cơm công nghiệp Hattori Kogyo, một nhà máy tuyệt vời. Hi vọng sẽ có anh em cơ khí tìm hiểu và đến thực tập tại đây, ở đây có đúc nồi gang, nồi inox đường kính khoảng 80cm!
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Shiga (gặp 9 sinh viên)



- Đến Gifu, làm việc với Đại học Chubu Gakuin Daigaku
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Nagoya, Mie, Gifu tại Meikodai (gặp 21 sinh viên)




* Sơ kết một tuần công tác:
Thầy và Thầy Thắng đã đi được 1/3 lịch trình. Sức khoẻ của Thầy vẫn tốt, nhưng đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, vì lịch làm việc nhiều, di chuyển nhiều.


Về mục đích của chuyến đi là giải thích cho sinh viên về những khó khăn hiện tại và tương lai về nước, Thầy đã đạt được. Anh em tập trung khá đầy đủ, lắng nghe nghiêm túc và có những phản ứng tích cực. Hầu hết anh em đều hiểu và đồng ý với quan điểm của Thầy, là phải 1, xem lại tiếng Nhật của mình; 2, cố gắng đọc sách thật nhiều; 3, phải nắm vững chuyên môn của mình; 4, phải biết tự học, tự tìm tòi vì học đại học là tự học; 5, chuẩn bị tư tưởng để về nước, và 6, đóng góp quỹ tương trợ để giúp đỡ Kohai năm 1 đại học.


Tuy nhiên, chuyến đi của Thầy chỉ mang tính chất cảnh tỉnh đối với anh em. Hai tiếng đồng hồ không thể nói hết mọi điều của 4 năm đại học. Điều quan trọng nằm ở mỗi anh em sinh viên. Chúng ta là sinh viên, công việc của chúng ta là học tập. Chúng ta phải làm tốt việc học bằng mọi giá. Thầy chỉ mong anh em sẽ nghiệm lại những điều Thầy đã nói và bắt đầu thay đổi theo cách của mình. Những điều Thầy nói có thể anh em chưa hiểu, nhưng không sao. Hãy lao vào học!
Mong các anh em không đến tham dự được, hoặc Thầy không đến được hãy liên lạc với các anh em đã đến nghe để nắm vững tinh thần lần này để cùng thay đổi.


Nếu các vùng cùng thay đổi, chúng ta sẽ có không khí học tập mới. Anh em sempai, kohai hãy động viên nhau học tập, giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn. Mình học tốt, bạn bè xung quanh chúng ta học tốt thì chúng ta sẽ có một tập thể vững mạnh. Mình học yếu sẽ làm cho tập thể yếu đi. Vậy nên mỗi chúng ta phải cố gắng, càng cố gắng bao nhiêu càng đóng góp cho tập thể chúng ta mạnh lên bấy nhiêu...

 

Ngày 17/5
- Đến Osaka, làm việc với các trường Senmon Osaka.
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Osaka, Kobe (Gặp 22 sinh viên)



Ngày 18/5
- Đi Okayama, gặp và nói chuyện với sinh viên Kurashiki (Gặp 3 sinh viên)
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Fukuyama (Gặp 9 sinh viên)
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Hiroshima (Gặp 11 sinh viên)

 



Ngày 19/5
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Fukuoka tại Kokura (Gặp 9 sinh viên)
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Nagasaki (Gặp 4 sinh viên)



Ngày 20/5
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Kumamoto (Gặp 2 sinh viên)
- Gặp và nói chuyện với sinh viên Kagoshima (Gặp 8 sinh viên)

Ảnh 5: Sinh viên Kagoshima

 


... Kagoshima là tỉnh cực Nam của chuyến đi. Từ ngày mai, Thầy sẽ quay ngược về hướng Bắc, đi qua Fukui, Kanazawa, Nagano, Gunma rồi trở về Tokyo.

Thầy vẫn khoẻ. Thầy rất vui khi anh em hiểu những điều Thầy nói, và hi vọng các anh em sẽ nhanh chóng thay đổi và định cho mình một hướng đi riêng.

Ngày 25/5 sẽ có buổi gặp mặt viên Kanto tại Tokyo. Thầy hi vọng các Sempai học đại học, các Sempai đã đi làm về tham dự. Thầy sẽ có những lời khuyên kịp thời để các anh em định hướng phù hợp với hoàn cảnh của đất nước.

(Tiếp tục cập nhật)
Ghi chép: Trịnh Đình Thắng

 

Tát ao nuôi cá ở Bình Mỹ

Sinh hoạt Bình Mỹ tuần 29/4

 

Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đây vậy mà đã phải tạm biệt tháng 4 và chuẩn bị bước vào tháng 5 rồi. Trong tuần này, chúng mình được Thầy Cô cho nghỉ lễ 30/4 và 1/5, bên cạnh việc nghỉ ngơi và vui chơi, tại Bình Mỹ chúng mình đã có những ngày lễ rất ý nghĩa và đáng nhớ. Vì vào buổi sinh hoạt thứ 7 tuần trước, các bạn được sự chấp thuận của Thầy cho nuôi cá tại hồ Bát Giác nên các bạn đã tận dụng những ngày nghỉ này để làm sạch, tát ao để có thể nuôi lứa cá mới của chúng mình. Những ngày đầu là bơm nước cũ đi, sau đó là bắt cá rồi cuối cùng là làm cá và chế biến món ăn. Phải nói cá nhiều đến mức tụi mình không làm nổi nữa và cũng không còn chỗ để chứa thì tụi mình còn đem cho các cô chú trong xóm nữa, các bạn đã làm việc hăng say hết mình đến tận chiều tối nữa cơ, cả con trai hay con gái, con trai bắt cá thì con gái làm cá. Đây quả là cơ hội tốt cho những bạn chưa từng làm cá bao giờ vì có tha hồ cá để các bạn mổ xẻ ^^. Kết quả chúng mình thu được không chỉ là bữa cơm ngon, mà còn là kinh nghiệm, sự học hỏi mới và cả niềm vui khi làm việc cùng nhau, khi tự mình lần đầu bắt cá, làm cá..

 

 

 

 

Mong rằng sau này chúng mình sẽ có nhiều hơn những kỉ niệm như vậy nữa, các bạn nhé!

Du học sinh – Trương Hoàng Dung

 

Sinh hoạt tại Bình Mỹ (bài viết 26-4-2013)

Sinh hoạt Bình Mỹ

 

Chủ nhật, ngày 21/04/2013, một ngày thật may mắn đối với mìnhvà tấtcả các bạn có mặt trong buổi hội thảo. Buổi hội thảo có nội dung nói về công nghệ xanh ngày nay. Qua buổi hội thảo mình đã học được rất nhiều thứ như học cách sắp xếp thờ igian, học cách tận dụng công nghệ thông tin vàotrongcuộc sống. Và học thêm về những điều mà mình chưa biết về  ý nghĩa cuộc sống. Dù chỉ là thời gian ít ỏi nhưng Thầy cũng chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm của bản thân và dành lời khuyên tốt nhất cho các bạn trong buổi hội thảo.


Hiện tại việc học tập ở trường cũng đã  tiến xa hơn. Thầy thường thay đổi phương pháp học tập sao cho phù hợp với việc học. Và mình thật sự  rất thích phương pháp của tuần này. Nó khá lạ, và thú vui. Nó như con thuyền đẩy tụi mình đi đến bến bờ đầy hấp dẫn , kỳ lạ và tạo cảm giác hứng thú khiến chúng mình muốn tìm xem điều kì lạ đó là gì. Và bản thân mỗi chúng mình sẽ tự mình tìm ra cái đó. Điều đó chẳng khác gì mình đang đọc một cuốn sách, muốn hiểu đúng , hiểu rộng thì bản thân mỗi người phải đọc ngấu nghiến, say mê. Đấy có lẽ là bước tiến mới của mỗi bản thân chúng mình. Thầy dạy cho bọn mình tác phẩm về môt người bác sĩ. Nội dung nóivề chặng đường đi tìm mẫu hình lý tưởng bản thân và thông qua đó gửi lời dạy dỗ tới các học sinh trên con đường của mình. Thật tuyệt vời nó đã làm thay đổi suy nghĩ của một vài bạn và trong đó có cả mình. Nếu ai muốn thật sự đi tim mẫu hình, hay con đường thích hợp nào đó thì hãy tìm đọc nó. Nó sẽ cho bạn nhiều thứ mà bạn không biết đâu! Ngoài ra, chúng mình còn được đọc những mẩu truyện ngắn, với lối văn của Nhật, Thầy muốn chúng mình học từ những câu văn ấy, dần dần ngấm vào trong đầu rồi sau này chúng mình cũng có thể viết văn giỏi được như vậy, nghe có vẻ rất mơ hồ, nhưng quả thật, theo mình nghĩ, nếu không đọc sách nhiều, mà chỉ dựa những mẫu ngữ pháp mà đặt câu 1 cách máy móc, thì thật là không tốt, hơn nữa, đọc sách nhiều giúp trau dồi từ vựng cũng như cách nói phong phú của người Nhật nữa!


Tuần này, Thầy chủ trương tăng cường luyện tập Nghe, Thầy muốn chúng mình những năm tháng ở  đây trước khi  sang Nhật có thể trang bị cho bản thân đầy đủ 4 kỹ năng Nghe, Nói, Đọc, Viết. Ban đầu, việc nghe thật sự rất khó khăn, chúng mình học nghe cùng cô Takamoto, cô sẽ đọc hết 1 lần với tốc độ bình thường của người Nhật, sau đó sẽ đọc chậm lại lần nữa rồi đọc chậm từng cụm nhỏ, ngày qua ngày, 1 phần cũng vì nhờ đã được đọc và dịch nên chúng mình chỉ cần bắt được ý là có thể hiểu được.


Thế là cũng sắp hết 1 tuần rồi nhỉ? Mỗi ngày trôi qua, chớp mắt một cái lại hết 1 tuần, vì thế mỗi ngày hãy cố gắng hoàn thành hết công việc trong ngày và học tập thật tốt các bạn nhé, đừng để thời gian trôi qua 1 cách vô ích mà khi nhìn lại ta lại thấy hối tiếc!


Du học sinh – Đinh Thị Yến

 

Lễ trao học bổng OKAMOTO khoá 84 (bài viết tiếng Nhật)

2013年4月18日、第84期ドンズー岡本奨励金授与式が行われました。84期各クラスの成績優秀者、及びドンズー学校期末テストの各レベル(N5、N4、N3、N2)の成績最優秀者が対象です。当日は、102クラスから選ばれた84名の受賞者が出席しました。


まず、授与式の前に恒例のクイズで学生達の緊張をほぐします。今回は人気者の黒川先生が担当しました。クイズに正解した学生は、プレゼントがもらえます。違うクラスの学生達が同じテーブルに座り、学生の表情は緊張で少し硬いです。

まずはヒントを聞いて何の動物について話しているかを当てるクイズです。さすが優秀な学生達です。想像して、すぐに答えがでました。


次は各テーブル対抗でパズルを行いました。組み合わせると漢字が浮き出てくるゲームです。早くできたテーブルが一番いい賞品をもらえます。チーム対抗となると、これで一気に学生の緊張もほぐれ、みんなで一生懸命組み合わせていました。全ての文字を合わせると「一生懸命頑張ります。」というメッセージが出てきました。

 

さて、緊張もほぐれたところで、授与式が始まりました。開会の挨拶の後、伊藤先生から84期試験の結果発表がありました。その後、副校長のDuyen先生から受賞者へ激励のスピーチがあり、グループ毎に記念撮影が行われました。


この授与式は、奨励金の授与のためですが、レベルの違う学生が集まるいいチャンスでもあります。特に初級の学生は、中級の学生の話や日本語を聞くことで、更に向上心を高めて欲しいと思います。今回受賞者に選ばれた学生達も、これに満足することなく、今後さらに日本語学習へ意欲的に取り組んでくれることを願います。

 

Nhật ký 1 tuần học tập & sinh hoạt tại Bình Mỹ (20/4/2013)

NHẬT KÝ MỘT TUẦN HỌC TẬP VÀ SINH HOẠT TẠI BÌNH MỸ

 

Sau một tuần áp dụng phương pháp học tập mới, chúng tôi đã quen dần với cách làm mới việc tiếp thu kiến thức mà mình đã có trước đây. Nhờ lớp được chia nhỏ nên các Thầy Cô giáo cũng có thể theo sát chúng tôi hơn, khả năng đọc bài của mỗi người cũng cao hơn. Sự tiến bộ là rất rõ rệt, mặc dù trong suy nghĩ của một vài cá nhân, việc vứt bỏ mọi kiến thức cũ để làm lại mới hoàn toàn thì cần thêm thời gian. Nhưng tôi tin rằng, tất cả mọi thành viên trong tập thể Bình Mỹ rồi cũng sẽ có một tương lai thành công nhờ đi theo những chỉ dẫn đúng đắn của Thầy Hiệu Trưởng ngày hôm nay.


Học sinh ngữ gắn liền với bốn kỹ năng quan trọng:  nghe, nói, đọc, viết. Vì vậy, sau một thời gian đọc sách, từ tuần này, chúng tôi sẽ bắt đầu được học nghe. Nội dung bài nghe là tất cả những gì chúng tôi đã được đọc, dịch và hiều rõ. Nhưng những bước đầu thực sự vẫn còn nhiều khó khăn, bỡ ngỡ. Hy vọng rằng bằng động lực của chính bản thân và sự giúp đỡ tận tình của các Thầy Cô, việc nghe - hiểu sẽ không còn là nỗi lo lắng đối với chúng tôi nữa.


Việc học nhóm vẫn được duy trì đều đặn và cho thấy những hiệu quả nhất định. Những bạn đọc kém  hay không tự tin vào khả năng của mình, nhờ sự hỗ trợ giúp đỡ của những người bạn cùng nhóm mà dần tiến bộ hơn.


Sau khoảng một tháng đi công tác tại Nhật, chiều thứ sáu vừa qua, Cô Nghi đã trở về với mái nhà Bình Mỹ chúng tôi. Trong buổi sinh hoạt cuối tuần, Cô đã kể cho chúng tôi nghe về chuyến đi đã qua, những câu chuyện và kinh nghiệm, Cô chia sẻ giúp chúng tôi biết thêm được nhiều điều và định hướng rõ ràng hơn về chặng đường phía trước của mình. Công việc cùng với những áp lực cũng làm Cô căng thẳng, mệt mỏi nhưng Cô vẫn luôn vui vẻ, hết mực lo lắng cho chúng tôi và hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Thầy Hiệu Trưởng giao phó, điều đó khiến chúng tôi không khỏi cảm phục và càng thêm yêu quý, kính trọng Cô.


Để  thắt chặt thêm tình đoàn kết của mái nhà Đông Du, vào tối thứ bảy mỗi tuần, chúng tôi sẽ tổ chức những buổi sinh hoạt nho nhỏ để mọi người có dịp quây quần lại, tâm sự và vui đùa cùng nhau. Nếu lần đầu tổ chức là một buổi tiệc thịt nướng ngoài trời kết hợp karaoke sôi động thì thứ bảy vừa qua mọi người lại cùng nhau học cách làm bánh bao và cùng thưởng thức, thật là vui! Tôi tin rằng, những hoạt động ngoại khóa được tổ chức đều đặn với sự tham gia nhiệt tình của mọi người sẽ là sợi dây vô hình nhưng có ý nghĩa to lớn, giúp mỗi cá nhân gắn chặt thêm vào tập thể, để mái nhà Bình Mỹ thêm ấm áp hơn.


Bước sang tuần học mới, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để duy trì nề nếp học tập và sinh hoạt, để thời gian sống ở Bình Mỹ thực sự có ý nghĩa.

 

Du học sinh

Nguyễn Thị Tú Lài

 

Buổi tiễn các nhóm DHS đi cuối cùng

Buổi tiễn các nhóm đi cuối cùng

Ngày 4/4, 5/4 và 8/4 vừa qua, các nhóm đi cuối cùng gồm Fukuyama, Kokusai và Shizuoka đã lên đường sang Nhật, chính thức bắt đầu những ngày tháng du học của mình.

Chúc các bạn sang đó sẽ học tập thật tốt, sớm thích nghi với môi trường mới và thành công trên con đường của mình nhé! Có khó khăn chi thì các bạn cũng đừng ngại ngần vượt qua nó nhé, hãy luôn nhớ bên cạnh các bạn còn có những anh em Đông Du luôn sát cánh bên các bạn!

 


“Chúng tôi đã sai”

Tám tháng trôi qua với bao kiến thức, những môn học mà chúng tôi được học tại Bình Mĩ này: tiếng Nhật, Toán, Lý, Hóa, Sinh bằng tiếng Nhật để khi sang Nhật có thể thi Đại học. Mỗi ngày qua đi chúng tôi học và học. Bài học cứ thế mà tiến dần lên, nhiều lên, và đến giờ thì chúng tôi cũng đã học được một lượng kiến thức kha khá. Nhưng thực sự liệu rằng có bao giờ có ai đó trong chúng tôi tự hỏi bản thân mình rằng : "Trong số những kiến thức ấy, mình đã nắm được bao nhiêu, mình đã hiểu được đến đâu, và mình học chúng để làm gì?". Nếu như ngồi lại và tự mình suy nghĩ một chút thì có thể khẳng định rằng: "Kiến thức chúng tôi thu được chẳng là bao." Chúng tôi để mỗi ngày qua đi mà không biết tận dụng thời gian quý báu ấy. Chúng tôi đọc sách Toán mà chẳng bao giờ chịu đọc phần giải thích của sách. Cứ đinh ninh rằng kiến thức ba năm cấp ba của mình là đúng, là đủ, chúng tôi chỉ chăm chăm vào làm bài tập mà chẳng cần biết xung quanh bài tập ấy có biết bao điều mà chúng tôi cần học, cần lưu ý. Bỏ quên những điều mà Thầy Hiệu trưởng căn dặn ngay từ những ngày đầu học Toán, Lý, Hóa rằng phải đọc được, dịch được và hiểu được một cách chính xác, tám tháng nay chúng tôi đã tự ý học theo cách của mình, đã đi sai đường từ bao giờ mà mình cũng không biết. Có lẽ thực sự chúng tôi đã hoàn toàn thất bại.

Phải chăng là do chúng tôi đã quá ì ạch, không chịu vứt bỏ cái cũ để tiếp nhận cái mới. Phải chăng là đã sai khi tiếc thời gian mười hai năm học đã qua, giữ khư khư những kiến thức ấy dù biết rằng mình sẽ không thể tiến xa hơn nữa nếu cứ như thế. Thời gian qua, phải chăng chúng tôi đã sai? Nếu như bắt đầu lại thì chúng tôi nên bắt đầu từ đâu và làm thế nào đây? Bước qua được cánh cửa đầy khó khăn ấy, tôi nghĩ có lẽ tự bản thân mỗi chúng tôi sẽ tìm được con đường đúng đắn cho chính mình.

Chắc rằng Thầy đã buồn vì chúng tôi nhiều lắm, tám tháng qua chúng tôi đã thật uổng phí thời gian, công sức. Thầy phát hiện ra điều đó và cũng rầy la chúng tôi nhiều lắm. Vì thương chúng tôi, Thầy có mắng đó, nhưng Thầy không bỏ mặc chúng tôi, Thầy giúp chúng tôi tìm ra cách học mới, Thầy chỉ cho chúng tôi biết được tầm quan trọng của việc đọc sách lớn như thế nào trên con đường du học, giúp chúng tôi nhận ra rằng cách học với lối suy nghĩ cũ là sai, và không còn lâu nữa đâu, chúng tôi phải sửa sai ngay!

Sau những giờ học Toán theo phương pháp mới của Thầy Hiệu trưởng, chúng tôi chia thành ba lớp để các Thầy Cô lần lượt phụ trách. Bây giờ, ai trong chúng tôi cũng phải tự đọc, tự dịch, phải hiểu rồi lên bảng giảng lại cho các bạn trong lớp. Chúng tôi học ít kiến thức hơn, nhưng kỹ hơn và hiệu quả hơn rất nhiều. một phần là vì lớp ít người hơn nên dễ học hơn,một phần vì mỗi lần học lại phát hiện  ra một cách tư duy mới, độc đáo của người Nhật. Với cách học này buổi học trở nên hứng thú hơn và chúng tôi cũng hiểu bài kỹ hơn. Ngày qua đi, mỗi chúng tôi đều đang nỗ lực để quên đi những kiến thức cũ đã sai, tiếp nhận những kiến thức mới, từng bước tìm đến tương lai. Thật sự có lẽ không dễ dàng chút nào nhưng với sự giúp đỡ tận tình của các Thầy Cô giúp chúng tôi sửa lỗi sai, cùng với những nỗ lực của chúng tôi, tôi hy vọng rằng tất cả chúng tôi đều sớm lấy lại được những chỗ hỏng, mỗi chúng tôi đều có những kiến thức riêng thật vững chắc. Nào, chúng ta hãy cùng cố gắng lên nhé các bạn!

Du học sinh

Phạm Thị Kim Dung

 
Trang 1 trong tổng số 16