Du học Đông Du

Chuyến công tác Nhật bản 5-2016 của Thầy hiệu trưởng (2)

 

Ngoài việc gặp gỡ sinh viên Đông Du tại các vùng là mục tiêu ưu tiên hàng đầu của Thầy hiệu trưởng trong chuyến đi, Thầy còn tham quan, gặp gỡ ban lãnh đạo các trường học, ân nhân, bạn bè cùng trao đổi, bàn bạc tìm ra phương án giáo dục đào tạo tốt nhất, những điều kiện nâng đỡ cho việc học của các em sinh viên Đông Du.

Buổi sáng ngày 9/5/2016 Thầy làm việc ở trường Đại học Quốc lập Shinshu, buổi tối gặp gỡ trường Đại học Quốc lập Tokushima.

河原電子ビジネス専門学校訪問

日本理工情報専門学校訪問

Thầy gặp 2 em sv Đông Du đang học điều dưỡng tại Tokyo

Làm việc với Hiệp hội hỗ trợ giáo dục Châu Á  認定NPO法人 アジア教育友好協会

川崎市国際交流センター訪問

Thầy làm việc tại trung tâm giao lưu quốc tế thành phố Kawasaki, nơi hỗ trợ hội trường tổ chức lễ kỷ niệm 25 năm thành lập Đông Du


Thăm quán ăn Việt Nam 1,2,3 của cô Kuroe

Các thành viên cốt cán trong tập thể SV Đông Du tại Tokyo đang họp bàn kế hoạch tổ chức lễ kỷ niệm 25 năm thành lập trường tại Nhật bản mùa thu năm nay.

 

Chuyến công tác Nhật bản 5-2016 của Thầy hiệu trưởng

THẦY ĐÃ ĐẾN THĂM CHÚNG CON

Ngày 1/5/2016 Thầy đã đến Kagoshima an toàn.

Một ngày nắng đẹp đầu mùa hạ, tiếng ve bắt đầu râm ran trên những tán lá anh đào xanh mướt trải khắp sân trường, Thầy vội vã tới Nhật thăm những đứa học trò mà Thầy gửi gắm nhiều hi vọng. Điểm đến đầu tiên của Thầy là tận cùng Nhật Bản- Kagoshima.
Cứ ngỡ rằng do ảnh hưởng của trận động đất Thầy sẽ không tới Kago được, khiến chúng con cảm thấy thất vọng, nhưng cuối cùng Thầy vẫn đến thăm chúng con dù đường đi xa xôi và bất tiện. 6h chiều Thầy tới. Nhìn bóng dáng gầy gò của Thầy, con tự hỏi lý do gì mà Thầy, một ông lão gần tám chục tuổi, một mình lặn lội qua mấy ngàn cây số sang đây?
Thầy tới, không nghỉ ngơi một giây nào mà ngay lập tức muốn nói chuyện với chúng con. Đầu tiên Thầy hỏi tên từng đứa, đi khóa nào, học hành ra sao, Thầy kể cho chúng con những câu chuyện. Vẫn là những điều mà Thầy hay nói với chúng con khi còn ở Bình Mỹ, nhưng sao lần này con cảm thấy nó khác hẳn. Có lẽ hoàn cảnh thay đổi, và cũng có lẽ là do một năm vừa qua cuộc sống ở đây khiến con cảm thấy thấm thía hơn những lời ấy.
Nhật quả thật không phải là một thiên đường như con nghĩ. Nhưng đúng như lời Thầy đây quả thực là đất học, học từ mọi thứ, học nọi nơi, học từ mọi người. Thầy khiến tụi con phải suy nghĩ kĩ lại về Tiếng Nhật, về vai trò của nó, về cách mà chúng con học nó, về cách biến nó thành của mình. Học tiếng Nhật như lời thầy nói, không phải học để lấy bằng N, mà học để đọc, để nghe, để viết, để nói tiếng Nhật sao cho hay, để tiếp thu tri thức. Tiếng Nhật chỉ là cầu nối giữa bộ óc của mình ở bên này với tri thức phía bên kia.
Năm nay, con và các bạn sẽ bước vào những kì thi khác nhau, chuẩn bị cho tương lai của bản thân. Đứa nào trong số chúng con vẫn luôn mang theo suy nghĩ nếu không vào đại học của Nhật thì sang đây để làm gì? Nếu vậy thì ở VN học đại học cho xong. Nhưng cách nghĩ của Thầy khiến chúng con xấu hổ vì sự nông cạn của bản thân. Học phải biết tương lai mình là ai, mình thành người như thế nào trong xã hội. Học xong mình sẽ đóng góp được gì cho quê hương. ‘Khi mà thầy học xong, do sự thay đổi của xã hội, Thầy không thể đem hết tài năng ra giúp nước, nên Thầy đã quyết định trở thành một thầy giáo. Thầy mong rằng các học trò của Thầy có thể phát triển kinh tế, cải tạo xã hội, thay cho Thầy. Giúp Thầy hoàn thiện ước mơ còn đang dang dở. Thầy tin biết đâu trong số học trò của Thầy có đứa trở thành vĩ nhân.’ Thầy cười xòa nói. Ánh mắt Thầy sáng lên niềm hi vọng mà suốt 50 năm làm người đưa đò, ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt.
Học là việc quan trọng nhưng dùng kiến thức mình đã học như thế nào mới là điều quan trọng hơn. Bây giờ con đã ý thức được điều đó. Học nông nghiệp như ông Lương Định Của, như ông Võ Tòng Xuân về giúp dân mình trồng rau, trồng lúa, phát triển nghề nông. Học điện, học thiết kế nội thất, học về giáo dục trẻ nhỏ,... là những điều thiết thực mà chưa ai nhắm tới. Tuy vậy khi đã có mục tiêu thì phải hết mình với mục tiêu ấy, đừng hời hợt, học không phải vì mảnh bằng. Nước mình đâu có cần thêm tiến sĩ giấy, ngoài kia có cả ngàn người mà như Thầy nói phải dấu học hàm học vị để đi được làm. Thầy dù không nói ra thành lời nhưng con lại cảm thấy Thầy đang buồn cho một đất nước với nhưng con người thông minh mà chưa thể tận dụng hết tiềm lực.
Sáng nay, trước khi tiếp tục chuyến hành trình, dù chỉ còn vẻn vẹn chưa đầy 30 phút, Thầy vẫn cố nán lại dặn dò chúng con. Thầy lo mấy đứa bị căng thẳng tâm lý, không biết chia sẻ với ai, Thầy lo mấy đứa không biết cách học hán tự, Thầy lo mấy đứa không đoàn kết với nhau, Thầy lo, Thầy lo nhiều lắm...
Thưa Thầy, xin Thầy cứ an tâm, chúng con nhất định sẽ nhớ lời Thầy dặn, cố gắng bảo ban, đùm bọc lẫn nhau, sống theo tinh thần Đông Du như Thầy vẫn thường dạy. Chúng con mong Thầy giữ gìn sức khỏe và có một chuyến đi thuận lợi. Chúng con mong chờ đến tháng 9, để được gặp lại Thầy.
Kính gửi tới Thầy
Từ học trò Kagoshima

Ngày 2/5/2016, 19h50 tại phố Nishifukatsu Fukuyama, Thầy đã đến thăm chúng con.Vừa bước xuống xe, Thầy đã cười thật tươi, giọng nói tràn ngập niềm vui, liên hồi hỏi thăm về cuộc sống của chúng con. Thầy vừa đi, vừa xoa đầu vỗ vai từng đứa học trò. Trong vùng, có đứa đã 1 năm rời xa Bình Mỹ, nay nhìn Thầy vẫn dáng người ấy, vẫn bước đi khỏe khoắn, nụ cười ấm áp, chúng con thấy an tâm và mừng lắm…
Lúc nào cũng vậy, Thầy luôn bừng bừng khí thế và sự quan tâm khi nói chuyện với chúng con.

Vừa vào nhà, Thầy liền xác nhận lại tên, khóa đi năm đi của chúng con. Thầy hỏi ngay về chuyện học, những khó khăn trong việc học, việc thi cử. Vừa nghe câu trả lời của chúng con, Thầy chỉ ra khuyết điểm và lời khuyên cho từng đứa. Nhắc chung cho tất cả, Thầy nhấn mạnh việc học sinh ngữ. Mục tiêu ước mơ ra sao, chuyên môn thế mạnh thế nào, trước hết đều phải có ngôn ngữ. Ngôn ngữ là “vốn” quan trọng của việc học. Có ngôn ngữ, để hiểu được người Nhật nói gì, nghĩ gì, viết gì. Hiểu kĩ để tiếp thu được những kiến thức sâu rộng bên trong. Có ngôn ngữ, để không bị xem nhẹ, để có thể cùng tầm học hỏi và làm việc với người ngoại quốc.

“Trong đó, việc nghe là quan trọng nhất” -Thầy hướng dẫn lại cách học cho chúng con. Thầy dặn chúng con phải nghe tin tức nhiều, thu về cho bản thân thường thức xã hội. Không thì mãi mãi là đứa trẻ nít. Hơn nữa, cần tích cực suy nghĩ và cảm nhận của bản thân về mọi việc. Phải năng nói, đưa ý kiến của bản thân. 
Thầy còn dặn học đại học khó lắm, chỉ với sức đọc bây giờ, chúng con phải mất đến 15-20 tiếng cho 70 trang sách. Nên phải trân trọng quãng thời gian bây giờ và học đi. Đặt mục tiêu và học cho kĩ. Thời gian chóng vánh, sẽ sớm là lãng phí nếu không học. Cũng đừng nản khi thua kém bạn bè vì“ Chưa trễ để các con học đâu”

Nhớ về nguồn cội. Thầy luôn nhắc chúng con về gốc gác bản thân, dù thế nào cũng không thể chối bỏ. 
Thầy khuyên chúng con hãy nghĩ đến quê hương gia đình để biết sống chắt chiu dành dụm. Không cần nhà đẹp, chỉ cần chỗ trú để học. Không cần ăn sang, chỉ cần đủ no đủ sức. Không cần đồ đắt tiền chỉ cần giữ ấm cho cơ thể. Đừng nghĩ mình qua đây để làm tiểu thơ trong khi dân mình, bố mẹ mình còn nghèo đói.
Và hơn cả, trong từng lời nói của Thầy, luôn trăn trở ước mơ sinh viên Đông Du có thể về giúp ích cho đất nước…
Thầy của con, nay đã 77 tuổi, mỗi năm vẫn đi 2 vòng Nhật Bản để thăm những đứa con của mình. 
Khi rời xa vòng tay của Thầy, của Cô, của Thầy Cô Đông Du, chúng con bị cuốn vào cuộc sống, vào công việc, tiền bạc ở nơi xứ người. Nhưng may mắn, chúng con có một người Thầy, người Cha, người Ông luôn vượt ngàn cây số để đến la mắng chúng con hết lòng. Người Thầy đi xa không một chiếc áo len. Chỉ mang trên mình chiếc áo xanh Đông Du truyền thống. Màu xanh của niềm tin và hi vọng.

Thầy ơi, chúng con hạnh phúc lắm vì được thầy gửi trọn cho niềm tin và hi vọng ấy. Từng lời thầy nói như cú hích giúp chúng con ngộ ra mình đang đứng đâu. Chúng con nhận ra trách nhiệm của mình đang ở đâu. Chúng con có quyết tâm hơn cho mục tiêu của bản thân.

Thầy của con, cả đời vì lợi ích của những đứa con của mình.
Lần này đi, thầy giúp chúng con thắt chặt tình đoàn kết hơn bằng cách xây dựng “gia đình” Fukuyama, có ông Kuwada là cha, có bà Kuwada là mẹ, có chị Hà Sempai là tỉ trưởng. Tất cả chúng con sẽ xem nhau như anh chị em trong nhà, cùng góp sức, góp quỹ để giúp nhau khi khó khăn. Dù đi xa, dù có Kohai mới, tất cả chúng con vẫn sẽ có một sợi dây liên kết gia đình. Cùng với những “gia đình” vùng khác, tất cả chúng con tạo nên đại gia đình Đông Du- hiên ngang giữa xứ người, bồi đắp cho quê hương. 
Một điều chắc chắn, trái tim của Đông Du là Thầy.Thầy đã nối kết tất cả chúng con lại với nhau.

Cuộc gặp mặt lần này, chúng em còn được anh Hạnh chị Hà anh Cảnh Sempai đến thăm và chia sẻ. Các anh chị tận tình hỏi về ước mơ của chúng em. Cách suy nghĩ nên và không nên như thế nào. Chúng em xin cảm ơn các anh chị rất nhiều.

Chúng con xin cảm ơn thầy rất nhiều. Chúng con xin hứa sẽ hoàn thành tâm nguyện của thầy 
Tập thể gia đình vùng Fukuyama

 

 

 

Thầy gặp sinh viên vùng Hiroshima

Hôm ấy, Thầy đã đến với chúng con, như người cha dang tay đón lũ con còn đang bơ vơ giữa đất khách quê người.
Gặp được Thầy, được nhìn Thầy cười xòa ôm chặt từng đứa vào lòng, nhìn Thầy run run cầm bát cơm lùa vội vài miếng mà miệng thì cứ giục chúng con kể chuyện cho Thầy nghe, lòng chúng con chợt trào lên thứ cảm xúc nghẹn ngào không thể gọi tên. Thầy vẫn cứ tận tụy như vậy, vẫn đầy những âu lo về tương lai hãy còn chưa biết của chúng con; những lời Thầy dặn dò hôm nào khi còn là đứa sinh viên Bình Mỹ, giờ đây nơi này lặng yên nghe Thầy nói, bỗng òa lên một sự chua xót của hiện thực, của những khó khăn chất chồng phải đối mặt.

Thầy bảo mỗi đứa phải biết vươn xa, phải biết trau dồi đừng để tiếng Nhật chỉ dừng lại ở mức độ giỏi so với người ngoại quốc. Thầy giới thiệu cho chúng con những nơi học lý tưởng, những mục tiêu mới để phấn đấu. Bát cơm đang và dở Thầy bỏ hẳn sang một bên, ngồi im lặng lắng nghe anh Cảnh khuyên bảo chúng con chuyện học hành, rồi nhìn vào từng đứa, như thấu hết tâm can của những đứa học trò nhỏ chí lớn.
Giây phút cùng Thầy đứng chờ nơi ga tàu, lòng chênh chao đến lạ. Hai mươi phút Thầy nhẫn nại chờ những đứa học trò cuối cùng, chỉ đủ để cho một cái ôm và những dặn dò nhắn nhủ. Nhưng ba tiếng rưỡi được cùng Thầy trò chuyện, vẫn chẳng đủ để bớt được nỗi nhớ mái nhà Đông Du.
Những món quà gửi vội chẳng thể nào nói hết được nỗi lòng chúng con. Thầy cứ nhắc mãi, "để đến khi Thầy gần đất xa trời…", chúng con nghe mà xót xa, cho một tấm lòng rộng cả khung trời, một đôi chân đi hàng chục nghìn cây số… Thầy ơi! Gần lắm ngày Thầy trò chúng ta đoàn tụ, gần lắm ngày Thầy có thể tự hào về chúng con. 
Cảm ơn Thầy rất nhiều, vì đã luôn đồng hành với chúng con, vì đã luôn động viên chúng con đi tiếp trên hành trình chông gai này.

 

Thầy gặp sinh viên vùng Shimane ngày 3/5/2016



Ngày hôm nay là buổi họp mặt sinh viên chính thức đầu tiên tại vùng Shimane, thành phần sinh viên tham dự bao gồm 8 sinh viên trường Bịisen, 4 sinh viên trường Shimanedai, và đặc biệt có sự tham gia của Hay từ Tottori.
Buổi họp ngày hôm nay Thầy nhắc nhở mọi người về tầm quan trọng của tiếng Nhật đối với du học sinh, bên cạnh đó Thầy hỏi thăm các bạn về tình hình học tập cũng như dự định trong tương lai của mọi người rồi Thầy đưa ra định hướng cụ thể cho từng bạn.
Qua buổi họp Thầy cũng báo cho mọi người biết về tình hình hoạt động gần đây và định hướng trong tương lai của trường.
Ngày hôm nay cũng là ngày kỉ niệm thành lập gia đình Đông Du tại Shimane và lập ra quỹ hỗ trợ kohai khi vào đại học.
Hi vọng mọi người cùng cố gắng để Thầy đỡ phải lo lắng nữa.
ᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ



THẦY ĐẾN VỚI CHÚNG CON

Một chiều tháng năm trời xám xịt và mưa lất phất giăng đầy những góc phố Matsue. Nhưng giây phút biết Thầy vì chúng con lặn lội đường xa cực nhọc đến thăm, giây phút 5 đứa lao vào lòng Thầy và tay Thầy run run ôm lấy chúng con, cùng nụ cười sáng bừng thì buổi chiều ấy đã thôi không còn ảm đạm nữa.
Có gì đó thân thuộc ngỡ đã quên, có một thứ gì đó ấm áp nhẹ len lỏi trong lòng, là những ngày sống ở mái nhà Bình Mỹ, là những chiều thứ 5 cùng sinh hoạt với Thầy ở hội trường cùng với bạn bè. Nửa năm đã trôi qua, nửa năm chúng con quẩn quanh bận rộn học hành, công viêc và cuộc sống. Và cuộc sống nửa lạ nửa quen chẳng còn thời gian nghĩ đến những tháng ngày mà lời Thầy là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chúng con. Nhưng cái giây phút mà chúng con nghĩ ngọn lửa nhiệt huyết trong mình đang chập chờn dần tắt thì Thầy đến cùng những câu chuyện đã quen. Vừa ấm áp vừa nghiêm khắc, những câu chuyện thức tỉnh chúng con, nhắc nhở chúng con lí do vì sao mình đang có mặt tại đây, mình đã và đang làm những gì, tương lai mình muốn trở thành ai. Chúng con thầm trách mình đã quá dễ dãi với bản thân, trách mình đã lơ là, chểnh mảng học tập. Chúng con cảm thấy có lỗi với những kì vọng và sự lo lắng của Thầy dành cho chúng con. Chúng con cảm ơn Thầy nhiều lắm vì đã la chúng con, Thầy đã chỉ cho chúng con hiểu “Nếu chúng ta không thể thay đổi được hoàn cảnh thì hãy thay đổi chính bản thân mình“. 
Thầy hỏi đi hỏi lại chúng con có giận Thầy khi Thầy đưa mấy đứa qua Matsue này không? Hơn tất cả mọi điều, cái Thầy lo lắng đầu tiên cho chúng con đó là cuộc sống sinh hoạt, Thầy lo chúng con không đoàn kết, mỗi đứa một góc không sẻ chia cùng nhau. 
Matsue chỉ giản dị đón Thầy bằng khoai và cháo ...
Thầy mang đến cho Matsue vị khoai ngọt lịm của sự đoàn kết. Thầy kết nối chúng con về chung mái nhà nhỏ Shimane. Trong bữa cơm trưa muộn Thầy như sợ thời gian cướp đi mất những giây phút ở bên học trò của mình, tay Thầy run run cầm bát cháo trên tay vừa lần lượt hỏi thăm chúng con. Thầy dặn các anh chị phải học như thế nào để mai sau khi cầm những tấm bằng thạc sĩ tiến sĩ trong tay nó không phải là những con chữ vô nghĩa. Phải biết mình học không phải cho riêng mình mà còn cho cả quê hương đất nước mình nữa. 
Thầy kể cho chúng con nghe câu chuyện về cuộc đời đầy thăng trầm của Thầy, Thầy mong chúng con sống không nên chỉ nghĩ cho riêng mình phải biết cho đi hơn là mong sự nhận lại. Chúng con nhận ra thầy cho chúng con nhiều quá mà cái Thầy mong nhận lại không phải cho Thầy mà là mong chúng con giúp lại các em kohai sau này.
Chắc hẳn là các vùng khác sẽ ganh tị với nhà chúng con lắm vì chúng con được Thầy dẫn đi nhà sách. Giây phút đó chúng con thật hạnh phúc. Thầy của chúng con mắt bừng sáng, tay nâng niu từng quyển sách và chỉ cho chúng con quyển nào dễ đọc, quyển nào hay. Thầy ơi chúng con đã quyết định sẽ thành lập tủ sách Matsue, mỗi ngày chúng con sẽ đoc được nhiều trang sách hơn so với hôm qua.
Thầy của chúng con vẫn nụ cười đó, vẫn dáng đi nhanh nhẹn đó. Chúng con mừng lắm nhưng lòng bỗng thấy thoáng buồn đâu đó chút bất an vì câu chuyện nhầm ga của Thầy ngày hôm đó. Chúng con mong lắm, mong lắm Thầy của chúng con luôn luôn khoẻ mạnh. 
Thầy ơi Thầy lại đến với chúng con nữa Thầy nhé, để chúng con nói với Thầy chúng con đã học tập như thế nào, đã thấu hiểu tầm quan trọng của việc học Nhật ngữ ra sao, đã đi được bao xa trên con đường ước mơ và hoài bão của mình. Matsue luôn đợi Thầy …. Thầy ơi, chúng con cảm ơn Thầy nhiều lắm ạ !!!!!!!!!!!!!!!
Chúng em cũng cảm ơn sempai Cảnh nhiều nhiều, cảm ơn anh về những câu chuyện những lời khuyên của anh dành cho chúng em. 
Matsue 5-5-2016 
Gia đình Matsue


 

THẦY đến thăm Kurashiki

Thầy đến! Thầy đến! Chúng con như reo vang khúc nhạc trong lòng khi biết tin Thầy đến thăm. Mỗi dịp Thầy, Cô đến là mỗi lần chúng con cảm nhận được tình cảm ấm áp, được quan tâm chăm sóc, và chúng con như được tiếp thêm sức mạnh nơi đất khách quê người này vậy.

Và buổi sáng ngày 4/5 Thầy đã đến cư xá Kurashiki thăm chúng con. Thầy hẹn là 9h nhưng Thầy đến sớm hơn 30phút, nên có lẽ Thầy đã dậy từ rất sớm rồi. Dù ngày hôm trước Thầy vẫn còn đang ở Shimane, dù di chuyển hết vùng này sang vùng khác, chuyến đi của Thầy cũng đã dài lắm rồi, nhưng không, Thầy vẫn bước đi khỏe khoắn như không hề thấy mệt mỏi. Và chúng con luôn cảm thấy một nguồn năng lượng không bao giờ cạn ở Thầy, lúc nào cũng mạnh mẽ, bừng bừng nhiệt huyết.

Vừa gặp chúng con Thầy đã nhắc nhở con gái là phải dịu dàng nết na thì mới được. Thầy sợ nhất con gái có cái tật xấu là ngồi lê đôi mách. Có lẽ ở vùng Kurashiki có hẳn 17 đứa con gái của Thầy nên Thầy không quên dặn dò rằng "Thầy gửi các con sang đây để học chứ không phải về sau trở thành các nữ tướng". Thầy vừa nghiêm khắc vừa dí dỏm nhắc nhở. Thầy nói là con gái dù có giỏi đến đâu nhưng về nhà vẫn phải là 1 người phụ nữ đảm đang, vun vén gia đình mới là người phụ nữ giỏi giang và thành công. Không biết các vùng khác Thầy dặn dò điều gì nhưng có lẽ vùng chúng con là đặc biệt nên mới được nhấn mạnh thêm chăng. Nhưng chúng con cảm động lắm vì dù là ở đâu, dù không có bố mẹ gia đình ở bên cạnh thì cũng luôn có lời Thầy nhắc nhở giống như một người cha hiền từ nhắc nhở đàn con (toàn những con vịt giời của Thầy).

Tiếp đến Thầy hỏi về trường mới lớp mới của các bạn kohai mới sang cũng như của các sempai. Các bạn có n2 đang học n1 thì được Thầy khen và giao nhiệm vụ đến tháng 7 phải thi đỗ n1.Biểu tượng cảm xúc grVà đó cũng là nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng con. Thầy nói rằng n1 là tối thiểu để học đại học, chỉ có n2 thì chưa đủ. Lên đại học thì phải đọc những quyển giáo trình dầy và toàn bằng tiếng nhật, nên việc học nhật ngữ và đọc sách là không thể thiểu. Thầy luôn luôn nhấn mạnh học tiếng nhật là quan trọng như thế nào. Thầy nói chúng con phải học tiếng nhật thượng lưu, chứ không phải tiếng nhật bồi. Tiếng nhật để giao tiếp trong các giao dịch chứ không phải là những chỗ vui chơi...Mỗi lần nghe Thầy nói về cuộc sống đại học mà chúng con vừa phấn khích vừa lo lắng. Phấn khích là vì đại học là cái đích cuối cùng của 2 năm học tiếng nhật, nên chúng con ai cũng phấn đấu để thi được vào 1 trường đh quốc lập, tưởng tượng đến ngày có thể đến đích là 1 niềm vui như thế nào. Nhưng bên cạnh đó là nỗi lo mà Thầy luôn luôn nhắc nhở "mỗi ngày các con đọc được bao nhiêu trang sách, kikitori của các con liệu được bao nhiêu phần trăm". Chúng con nhận thấy tiếng nhật của mình còn kém lắm và tự nhủ rằng "học tiếng nhật là quan trọng nhất, đọc thêm nhiều sách và luyện nghe hàng ngày".

Trong buổi nói chuyện, Thầy kể với chúng con về lễ kỷ niệm 25 năm thành lập trường Nhật ngữ Đông Du. Trong giọng nói và ánh mắt của Thầy tràn đầy niềm tự hào về học sinh Đông Du. Thầy kể "mấy đứa ở nhà làm pro lắm, cả chương trình diễn ra suôn sẻ mà không bị vấp, khách mời ai cũng khen ngợi, dù có mất điện cũng không ai biết". Thầy vừa nói vừa cười, chúng con như cảm nhận được tình cảm sâu sắc của Thầy đối với học trò Đông Du và cảm thấy tự hào biết bao khi mình cũng là một học sinh Đông Du. Đồng thời cũng thầm thán phục các e kohai, và cảm thấy có một chút áp lực nhẹ ^^.

Thầy cũng chia sẻ về dự định sẽ tổ chức kỷ niệm 25 năm ở nhật tại 3 địa điểm, trong đó có Hiroshima. Các vùng phía nam, Shikoku và Okayama sẽ tập trung tại Hiroshima. Thầy nói mục đích của việc tổ chức buổi lễ là để gửi lời tri ân đến những vị khách đã giúp đỡ học trò của Thầy, đã bảo lãnh chúng con sang nhật. Chúng con biết ơn và cảm động lắm vì Thầy luôn luôn suy nghĩ cho chúng con. Những ông, bà người nhật giúp đỡ chúng con cũng là đang giúp đỡ Thầy, quan tâm, chăm sóc cuộc sống sinh hoạt của chúng con và tạo mọi điều kiện để chúng con học tập. Chúng con biết được rằng dù ở nước nhật xa xôi, cũng luôn có một người Thầy, một người Cha luôn luôn vì chúng con mà trăn trở, suy nghĩ. Chúng con sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng tình cảm thiêng liêng này. Và chúng con ai cũng rất háo hức được góp sức mình trong buổi lễ được tổ chức tại Hiroshima vào tháng 9 này.

Kết thúc buổi trò chuyện 3 tiếng với Thầy, chúng con được nghe những lời dạy bảo hữu ích để định hướng cho bản thân vào thời gian sắp tới. Chúng con được Thầy gửi gắm kỳ vọng "các chị em đoàn kết, giúp đỡ nhau để học tập tiến bộ, tháng 8 có 'tin vui' báo về cho Thầy". Chúng con đã rõ thưa Thầy, ai cũng tự nhủ rằng lấy kết quả học tập để làm thành món quà ý nghĩa tặng ThầyBiểu tượng cảm xúc smile. Chúng con cảm ơn Thầy, chúc Thầy sức khỏe và có một chuyến công tác thành công và thuận lợi.

 

 

 

Họp mặt sinh viên vùng Kansai. Đông kỷ lục từ trước đến nay, 60 người.

 

Thầy đến với chúng con,

Khi biết tin Thầy đến, lòng chúng con đứa nào cũng rạo rực, những giờ cơm trưa ở trường Nhật ngữ hay những buổi họp mặt Sempai- Kohai, chúng con đều nhắc đến Thầy trong niềm hạnh phúc. Ngày Thầy đến con không kịp ra ga đón Thầy, nhưng con tin chắc rằng Thầy đã nở nụ cười hạnh phúc ở sân ga cùng với các anh chị. Cuộc họp với Thầy được anh Phúc, cô Oanh và các anh chị Sempai khoá trước sắp xếp tại trường アジア国際交流奨学財団 兵庫県、尼崎市, nơi căn phòng nhỏ ấm áp, anh em hơn 50 người chúng con quy tụ về đây, bên Thầy.

Giờ họp chưa bắt đầu nhưng Thầy đã đứng ở sau bàn họp, chờ đợi chúng con, thấy chúng con Thầy nở nụ cười mà con muốn chảy nước mắt. Con thương Thầy lặn lội khắp nơi từ Kagoshima, Hiroshima, Fukushima, rồi Kurashiki và Thầy đến Vùng Kansai chúng con. Hằng ngày Thầy vượt cả trăm cây số, trên những chuyến tàu chở nặng nỗi yêu thương, lo lắng, nỗi trăn trở cho đàn con ...

Buổi họp cùng Thầy, nó không trịnh trọng như bao buổi họp ở công ty hay căng thẳng đến nhức đầu như ở xí nghiệp, mà thân tình như Cha ngồi tâm sự với chúng con. Ánh mắt tự hào khi Thầy kể về buổi kỉ niệm 25 năm thành lập trường Nhật Ngữ Đông Du được tổ chức tại Thành Phố Hồ Chí Minh, các anh chị OB từ khắp mọi miền đất nước đang làm việc và cống hiến cho quê hương trở về trường, khiến Thầy tự hào khôn siết, Thầy hãnh diện về
sự trưởng thành của Kohai, những tiết mục văn nghệ khiến Thầy bất ngờ, và một tập thể Kohai làm việc đoàn kết và nghiêm túc. Thầy nói Thầy hài lòng và cảm thấy như một người cha hãnh diện về đứa con của mình trước bao nhiêu vị khách ngày hôm đó.

Và thầy con mong mỏi, ấp ủ một dự định không xa, Thầy sẽ tổ chức lễ kỉ niệm 25 năm thành lập trường tại Nhật (dự định ở Morioka, Kagoshima, Hiroshima, Tokyo và Osaka), lúc đầu con chưa hiểu trong buổi lễ sẽ như thế nào vì không thể nào mà như ở Bình Mỹ hay Nhà Hát được, nhưng Thầy đã giải thích khiến con thương và kính Thầy vô cùng. Lễ 25 năm ở Nhật là lời cảm ơn chân thành mà Thầy muốn dành cho những vị Ân Nhân, người Bảo Lãnh đã giúp Thầy đưa học trò qua Nhật, Thầy nói sống với nhau phải có cái "Tình", và cái tình họ dành cho Thầy, Thầy mang suốt đời và rất trân trọng nó.

Rồi Thầy hỏi những em đi khoá tháng 4-2016 vừa mới qua Nhật, tình hình học ở trường Tiếng Nhật, giáo viên dạy con như thế nào, công việc các con đã ổn định chưa, công việc phát báo có gì trắc trở, những em đi ngoài phát báo đã có công việc chưa...? Thầy hỏi từng người từng người một và Thầy không quên dặn dò chúng con. Làm việc phải có trách nhiệm với công việc của mình, đồng lương người ta thuê mình phải làm việc cho đúng với số tiền đó. Thầy cũng căn dặn, chúng con làm việc vừa đủ với số tiền mình cần để trang trải việc học, ăn uống, đừng làm dư nhiều, hãy để thời gian mà học con chữ. Với con từng lời Thầy nói như thấm vào trong, học bây giờ là học cho cả tương lai con, những suất học bổng sẽ nâng đỡ con mở rộng tương lai cho con, chứ không phải những đồng bạc ngày đêm lăn lộn ở tiệm, ở quán. Hãy cố gắng học để đậu vào trường Công lập Nhật Bản, phải ngừng quan tâm đến ăn ngon, mặc đẹp, nhà cửa tiện nghi, vì nó sẽ tỉ lệ nghịch với trí tuệ của các con.

Thầy nhắc nhở chúng con, học tiếng Nhật quan trọng như thế nào, khi lên Đại học có chăng cũng đã có bằng N1 nhưng đã nói đã nghe được đúng trình độ N1 hay chưa. Học làm sao phải có được tiếng Nhật đúng với trình độ mình đang có, đừng nghĩ mình giỏi khi chỉ mới bập bẹ được như học sinh tiểu học hay nói những câu đi làm baito thường nói. Trong buổi họp anh Phúc có nói rằng, khi qua đây xếp lớp trừ những trường hợp hi hữu phải học lại thì các kết quả xếp lớp đều đúng với thực lực của mình, đừng nghĩ rằng mình đã học lên N2 thì sẽ được học lớp N2, vì có thể phát đề N4 ra vẫn làm không được, nếu tự tin mình đã học qua trình độ đó thì hãy lấy manten điểm của nó còn không thì đừng tự tin và thắc mắc tại sao không được học lên cao.

Gia đình Đông Du, ý nghĩa của nó cho đến cuối ngày hôm qua con mới thấm được suy nghĩ sâu sắc của Thầy, và được anh Cảnh nói rõ hơn đó là những nhóm gia đình có các anh chị Sempai và Kohai chừng 20 người cho một gia đình và đúng nghĩa là một gia đình, đi đâu cũng có nhau, là thân thiết chia sẽ cùng nhau, không ngại ngùng dấu diếm, em ngã anh nâng, giúp nhau về vật chất và hơn cả là tinh thần. Các anh chị đã đi làm sẽ hướng dẫn cho các em vừa ra trường, các anh chị đang học đại học sẽ dạy cho các em sắp thi đại học... Và khi đến học hay đi làm ở một vùng mới có nghĩa là mình đã đi sang một gia đình mới và gia đình Đông Du nơi đó sẽ có trách nhiệm giúp đỡ lo lắng cho thành viên mới đến. Thật ý nghĩa và đáng trân trọng biết nhường nào.Từ bây giờ Gia đình Osaka của chúng con đã có Chị Linh là Tỷ Trưởng, chị Thuỷ và anh Kiệt làm huynh Trưởng.

Thầy cũng mong chúng con học hành thành tài để trở về quê hương mình, chúng con cũng nghe anh Phúc, cô Oanh trải lòng quãng thời gian Cô làm việc ở Nhật đến bây giờ. Đất Nhật, cho dù ở lâu bao nhiêu, làm việc lâu bao nhiêu thì chúng ta vẫn là người ngoại quốc, và không bao giờ chúng ta được coi là người Nhật, không bao giờ hoà tan vào được cái xã hội văn minh đáng học hỏi nhưng lại phân biệt tầng lớp sâu sắc đến vậy. Có thể nhiều người cảm thấy yêu thích và quý mến nơi này nhưng với Cô chưa bao giờ xem Nhật Bản là quê hương thứ hai, cho dù những gì cô đang nhận, thậm chí nhận rất nhiều từ đất nước này. Quê hương mỗi người chỉ một, cho dù ở đâu thì quê hương Việt Nam luôn là nơi để mình quay về, về để làm việc cho đất nước mình, về với nơi cha mẹ chờ mình, quê hương là nơi sau bao mệt mỏi mình lại trở về khóc thật lớn và để được thấu hiểu. Nơi đất khách cũng chỉ là quê hương xứ sở của người mà thôi...

Buổi nói chuyện lắng đọng trong lòng bao nhiêu thế hệ học trò chúng con trong 3 tiếng đồng hồ, cũng đến lúc Thầy phải về để chuẩn bị lên Tokyo. Chúng con tạm biệt Thầy trong nuối tiếc, những cái ôm chặt, những ánh mắt chan chứa yêu thương. Con đứng lặng nhìn Thầy và chụp vội tấm hình Thầy đứng nói chuyện với các anh chị, con nghĩ mình bây giờ chỉ có thể như vậy thôi... Nhưng rồi lúc ra ga, nhóm chúng con như vỡ oà khi gặp Thầy lần nữa, Thầy đứng một mình, bây giờ Thầy của chỉ riêng tụi con thôi. Thầy ôm chúng con vào lòng, ôm rất chặt, Thầy còn nói với con: "Con An cố gắng lên nghe chưa", Thầy vẫn nụ cười phúc hậu ấy, Thầy cười mà sao con cứ cố lấy ngón tay chặn dòng nước mắt. Thầy ơi, con hạnh phúc và biết ơn Thầy nhiều lắm. Con cảm ơn Thầy, Con cảm ơn tất cả Thầy cô trường Nhật Ngữ Đông Du. Em cảm ơn các anh chị Sempai và tất cả những người bạn Đông Du đã mang con đến với Trường, mang con đến với lý tưởng Đông Du, mang con đến sự hiểu biết và con thấy mình trưởng thành.

Chúng con vào ga mà Thầy vẫn đứng ở sảnh ấy, như chờ đợi ai, đã gần 10 giờ đêm Thầy vẫn đứng một mình...

Thuý An - Osaka khoá tháng 4/2016 -

 

Họp mặt tại Tokyo

Lâu lắm rồi con mới được nghe cả một tập thể đông đảo - hơn 100 anh chị em Đông Du đến tham dự buổi họp hôm nay tại ABK hô vang 3 lời nguyện của sinh viên Đông Du. Một chút ngỡ ngàng, lỡ nhịp vì 3 lời nguyện so với thời khóa của chúng con đã có thêm những từ mới và phiên bản tiếng Nhật, tuy nhiên khí thế và tinh thần chung của 3 lời nguyện vẫn như xưa, công bằng mà nói, 3 lời nguyện mới bao hàm nhiều ý nghĩa hơn và bắt kịp được nhu cầu thiết thực của quê hương, đất nước cũng như lý tưởng của Đông Du. Con nghe và cảm thấy như lửa trong tim lại được nhen nhóm cháy sau nhiều ngày tưởng đã lịm tắt, lòng con lại phơi phới, bừng bừng khí thế như ngày nào. 3 lời nguyện và những bài học Thầy dạy mãi luôn là hành trang quý báu cho con bước tiếp con đường đầy gian nan, thử thách phía trước. Hôm nay, được nhận tấm áo xanh có khắc chữ "KỶ NIỆM 25 NĂM THÀNH LẬP NHẬT NGỮ ĐÔNG DU", con bồi hồi nhớ lại ngày ra đi, màu áo xanh hi vọng, màu truyền thống Đông Du đã cùng bước chân con tới chân trời mới, một nơi con cứ tưởng rằng mình chỉ có thể tới trong những giấc mơ hoen nước mắt. Con cảm ơn Thầy. 
Hôm nay, rất cảm ơn các anh chị em đội nhiếp ảnh đã tác nghiệp nhiệt tình. Rất mong các anh chị em chia sẻ những khoảnh khắc đẹp đã ghi được về Thầy và buổi họp hôm nay trên "Đông Du nhà mình" để mọi người cùng biết và lưu làm kỷ niệm. Xin cảm ơn.

 

SINH VIÊN ĐÔNG DU KHÓA 49 – 2016

 

SINH VIÊN ĐÔNG DU KHÓA 49 – 2016

 

Sáng thứ sáu, ngày 11 tháng 3 năm 2016, tại trung tâm Bình Mỹ, thầy Hiệu trưởng Nguyễn Đức Hòe, các thầy cô và 58 em du học sinh Đông Du khóa 49 đã chụp hình lưu niệm đồng thời gấp rút chuẩn bị hoàn thành những bước cuối cùng để đến ngày 18 tháng 03 làm lễ dâng hương đền Hùng, sang ngày 19/03 sẽ tiến hành làm lễ tiễn các em lên đường sang Nhật du học và đây cũng là ngày tổ chức lễ kỷ niệm 25 năm trường Đông Du được thành lập.

 

Nhật Ngữ Đông Du -Trung tâm Bình Mỹ, thứ 6, ngày 11/03/2016

 

THƯ MỜI NGHE NÓI CHUYỆN VỀ KINH NGHIỆM DU HỌC TẠI HỌC VIỆN HÀNG KHÔNG NHẬT BẢN

 

 

 

Nhật Ngữ Đông Du - Trung tâm Hồ Văn Huê 3/3/2016

 

 

ĐÔNG DU HỌC TẬP ĐẦU XUÂN 2016

 

ĐÔNG DU HỌC TẬP ĐẦU XUÂN 2016

 

Đã thành truyền thống, sau một tuần đón Tết sum vầy cùng gia đình. Thứ sáu, ngày 17/2/2016, nhằm ngày mùng 5 Tết Bính Thân, toàn thể giáo viên, nhân viên Đông Du đã bắt đầu làm việc bình thường. Đặc biệt, trong 5 ngày (từ ngày 12 đến ngày 17/02/2016), toàn thể giáo viên dưới sự chủ trì của thầy hiệu trưởng Nguyễn Đức Hòe, đã tiến hành học tập đầu xuân 2016. Không khí học tập hào hứng và nhiệt tâm của toàn thể giáo viên báo hiệu một năm mới tốt đẹp với những thành tích mới đang chờ đợi phía trước.

 

 

Nhật Ngữ Đông Du

Trung tâm Hồ Văn Huê, Thứ 4 ngày 17 tháng 02 năm 2016 (mùng 10 âm lịch)

 

 

CHƯƠNG TRÌNH CÂY MÙA XUÂN TẾT BÍNH THÂN 2016

CHƯƠNG TRÌNH CÂY MÙA XUÂN TẾT BÍNH THÂN 2016

 

Sau một tháng chuẩn bị và thực hiện một cách nghiêm túc. Ngày 4/2/2016 (nhằm ngày 27 Tết), với sự tham gia của gần 80 tình nguyện viên, giáo viên, nhân viên nhà trường, Chương trình Cây Mùa Xuân tết Bính Thân năm 2016 với chủ đề Bánh Tét mừng xuân đã tổ chức phát được 600 đòn bánh tét mỗi đòn trị giá 60000 đồng đến tận tay các bệnh nhân, người vô gia cư, trẻ em mồ côi tại các bệnh viện Nhi Đồng 1, bệnh viện 115, bệnh viện Bình Tân, bệnh viện Nhiệt Đới, bệnh viện Chợ Rẫy, Trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi quận Gò Vấp – những món quà mà nhà nhà đều có trong ngày Tết nhưng đối với những mảnh đời bất hạnh ấy thì quả thực vô cùng ý nghĩa.

Trước đó một ngày, chương trình cũng đã phát được 400 phần gạo mỗi phần 10 kg cho bà con nghèo, người già neo đơn, trẻ em cơ nhỡ trên địa bàn phường 9, quận Phú Nhuận (TT. Hồ Văn Huê); địa bàn phường 12, quận Tân Bình (CN. Bàu Cát); địa bàn ấp 7, xã Bình Mỹ, huyện Củ Chi (TT Bình Mỹ); xã Đông Thạnh cùng một số chùa, tịnh xá trên địa bàn Tp. Hồ Chí Minh…

Những khoảnh khắc cảm động, ấp áp tình người, những nụ cười chan chứa niềm vui của người nhận đã khiến các tình nguyện viên quên đi mệt nhọc. Nhiều bạn tình nguyện viên còn vào tận các con hẻm sâu giữa lòng Sài Gòn rộng lớn để trao tận tay những phần quà Tết cho những bà mẹ lượm ve chai, ăn xin, những người vô gia cư dưới những chân cầu cạnh rạch Tàu Hủ… những phận người lang bạt tất bật mưu sinh từng ngày, đối với họ một cái Tết trọn vẹn, sum vầy dường như là một điều rất đỗi xa xôi…

 

Chuẩn bị lên đường đi phát bánh, chiều 27 Tết

 

 

Những khoảnh khắc nhiều cảm xúc, những nụ cười chan chứa niềm vui của các bệnh nhân,

các em nhỏ và những phận người có hoàn cảnh kém may mắn khi nhận quà từ tay các tình nguyện viên Đông Du

Cô Vi Tần - Trung tâm trưởng TT. Bình Mỹ cùng du học sinh phát gạo cho bà con nghèo tại TT. Hồ Văn Huê

Phát gạo tại TT Hồ Văn Huê 26 Tết

 

Thầy Hòa cùng một số giáo viên và du học sinh Bình Mỹ phát gạo cho bà con nghèo tại CN. Bàu Cát


Phát gạo tại CN. Bàu Cát ngày 26 Tết

 

Nhật Ngữ Đông Du – Quỹ Học Bổng Lá Xanh xin ghi nhận và cảm ơn tấm chân tình của gần 80 tình nguyện viên đã và đang học tập tại Đông Du, chúc các bạn và gia đình một năm mới nhiều sức khỏe, an khang và thành đạt.

Nhật Ngữ Đông Du, ngày 15/2/2016

 

ĐẠI DIỆN HỘI KHUYẾN HỌC CẦN THƠ THĂM VÀ LÀM VIỆC TẠI TRUNG TÂM BÌNH MỸ

 

Chiều ngày 23/1/2016, đại diện Hội khuyến học tỉnh Cần Thơ - Thầy Ánh và cô Thanh Thuý đã đến thăm Trung tâm đào tạo sinh viên du học Bình Mỹ của Nhật ngữ Đông Du. Như thường lệ hằng năm, khi Tết sắp đến thì Hội khuyến học lại phát một phần thưởng khích lệ tinh thần học tập cho các em sinh viên thuộc tỉnh Cần Thơ đang theo học chương trình du học Đông Du. Hiện tại, có 13 em sinh viên thuộc tỉnh Cần Thơ đang học tại đây (3 em sempai và 10 em kohai).

Phần thưởng mà đại diện Hội khuyến học đã cất công mang từ Cần Thơ lên đây để trao tận tay cho các em thật sự ý nghĩa. Bên cạnh đó là bài học làm người mà Thầy Ánh đã nói cho các em nghe. Thầy nhấn mạnh "Uống nước nhớ nguồn". Hi vọng các em ra sức phấn đấu học tập tốt hơn nữa để không phụ lòng mong mỏi của Hội khuyến học, Cha Mẹ, Thầy Cô và bạn bè.


 

 

Thầy Ánh và cô Thanh Thúy trong buổi nói chuyện với các sinh viên Đông Du

 

Nhật Ngữ Đông Du - Trung tâm Bình Mỹ 23/01/2016

 

CÂY MÙA XUÂN 2016 - CHƯƠNG TRÌNH BÁNH TÉT MỪNG XUÂN

 

Nhật Ngữ Đông Du - Học Bổng Lá Xanh, ngày 18/01/2016

 

HỌC BỔNG LÁ XANH - CHƯƠNG TRÌNH CÂY MÙA XUÂN 2016

 

HỌC BỔNG LÁ XANH

CHƯƠNG TRÌNH CÂY MÙA XUÂN 2016

Chủ đề

ÁO MỚI MỪNG XUÂN

 

Ngày 29/12/2015 Văn phòng Học Bổng Lá Xanh đã tặng quần áo mới cho các bé mẫu giáo của huyện Bác Ái - tỉnh Ninh Thuận - tỉnh Duyên hải Miền Trung năm qua đã bị hạn hán nặng nề (trời không mưa suốt 10 tháng liền!). Đây là chương trình Cây mùa Xuân 2016, với chủ đề ÁO MỚI MỪNG XUÂN. Kinh phí được quyên góp từ các thân hữu, đối tác... và từ đóng góp của Quỹ Trẻ em Việt Nam của hội Kodomo Kikin.

 

1721 bộ quần áo mới! Hẳn sẽ có 1721 nụ cười chan chứa niềm vui.



 

Những món đồ có lẽ bình thường ở một Sài Gòn hoa lệ và đắt đỏ nhưng lại là những phần quà vô cùng ý nghĩa đối với những trẻ em nghèo vùng sơn cước miền tây tỉnh Ninh Thuận

 

Ngày 29/12/2015, đoàn Học Bổng Lá Xanh đã khởi hành từ TP.HCM đi đến huyện nghèo miền núi của tỉnh Ninh Thuận. Khoảng cách từ Phan Rang đến các trường mẫu giáo của huyện Bác Ái là 294km. Ngày 30/12, đoàn chúng tôi chia thành 2 nhóm nhỏ để đi phát hết các điểm trường trong 1 ngày.

Nhóm I, lộ trình 157km đi từ Phan Rang - Ninh Sơn - Phước Bình - Phước Hòa - Phước Tân - Phước Tiến - Phước Trung.
Nhóm II, lộ trình 137km từ Phan Rang - Ninh Sơn - Phước Thành - Phước Đại - Phước Chính - Phước Thắng.

Sau một ngày dong duổi qua những con đường đèo để đến với 11 trường trong huyện Bác Ái, niềm vui đầu tiên khi chúng tôi đặt chân đến là những nụ cười, các bài hát, các tiết mục nhảy múa chào đón của các em nhỏ, trong đó cũng có vài em rụt rè, khóc thét khi xa mẹ vào lớp nhìn rất đỗi thân thương. Ngày 31/12, đoàn chúng tôi trở về TP.HCM. Chuyến đi kết thúc suôn sẻ, thành công, phát gần hết số lượng 1721 bộ quần áo cho các trẻ có mặt tại trường. Mùa xuân này bé đã có áo mới!! Biểu tượng cảm xúc smile

 

 

 

NHỮNG KHOẢNH KHẮC NHIỀU CẢM XÚC

 

Nhật Ngữ Đông Du - Học Bổng Lá Xanh, ngày 30/12/2015

 

 

HÃY HỌC TẬP THEO TINH THẦN ĐÔNG DU


“HÃY HỌC TẬP THEO TINH THẦN CỦA PHONG TRÀO ĐÔNG DU”

 

Đó là lời nói của Thầy Nguyễn Đức Hòe – Hiệu trưởng Trường Nhật Ngữ lớn nhất tại Việt Nam.

Với khoảng 5800 học sinh đang theo học, Trường Nhật Ngữ Đông Du hiện là trường dạy tiếng Nhật có quy mô lớn nhất tại Việt Nam. Thầy Hiệu trưởng Nguyễn Đức Hòe với kinh nghiệm bản thân đã du học tại Nhật Bản, năm 1964 Thầy bắt đầu mở lớp dạy thêm tiếng Nhật tại Tokyo, và từ đó đến nay suốt 50 năm Thầy đã gắn bó với các em du học sinh. Thầy nói “Trong bối cảnh sự quan tâm của người Việt Nam đối với Nhật Bản đang tăng cao, thì việc có được những thông tin chính xác từ hai phía là điều rất quan trọng.”

Ngược dòng thời gian nhìn lại lịch sử du học của Việt Nam – Nhật Bản với Phong Trào Đông Du của Cụ Phan Bội Châu năm 1904. Trong lúc các cuộc vận động giành độc lập của Việt Nam từ tay thực dân Pháp đang dâng cao thì Cụ Phan Bội Châu đã suy nghĩ “Việc đào tạo bồi dưỡng cho những nhân tài của Việt Nam là điều tối cần thiết”. Với suy nghĩ đó Cụ đã bí mật lên tàu sang Nhật Bản cầu viện và bắt đầu mở ra các cuộc vận động hỗ trợ thanh niên du học Nhật Bản. Năm 1907 có 100 du học sinh, sang năm 1908 đã đạt được con số 200. Những thế hệ thanh niên đó sau này đã trở về hoàn thành sứ mệnh góp phần rất lớn vào công cuộc kiến quốc và giành độc lập cho Việt Nam. Vào năm 1991, Thầy Hòe đã thành lập Trường Nhật Ngữ tại Thành phố Hồ Chí Minh cũng với mong muốn học tập theo tinh thần của Phong Trào Đông Du đó.
Với các em sang Nhật Bản du học từ Trường Nhật Ngữ Đông Du thì có hai trường hợp. Trường hợp thứ nhất, các em sẽ vào học tại các trường tiếng Nhật, sau khi đã trang bị khả năng Nhật Ngữ đầy đủ cho kỳ thi đầu vào của các trường đại học các em mới dự thi. Trường hợp thứ hai, các em thi trực tiếp tại Việt Nam để vào các trường đại học của Nhật. Thầy Hòe nói: “Nếu suy nghĩ đến vấn đề kinh tế, thì tôi muốn cho các em thi trực tiếp vào đại học. Hiện tại, tôi đang chọn lựa các trường đại học mà thật sự muốn nhận du học sinh dựa trên tiêu chí phải có đầy đủ thông tin, chẳng hạn như về chế độ học bổng.”

Trong bối cảnh du học sinh Việt Nam sang Nhật gia tăng nhanh, các công ty môi giới bắt đầu xuất hiện. Bộ Giáo Dục và Đào Tạo hiện đang đau đầu trước sự việc các doanh nghiệp liên tục đưa ra những lời ngon ngọt dụ dỗ như là “Có thể vừa học vừa làm”, “Vào trường dạy nghề thì vẫn có thể học tiếp lên đại học”… Và trên thực tế, trường hợp các em du học sinh chỉ nghĩ đến việc làm thêm mà lãng quên việc học lên cao đang ngày càng tăng dần.

Thầy Hòe chia sẻ: “Điều chúng tôi mong mỏi nhất hiện giờ là những thông tin chính xác. Chúng tôi rất muốn giúp cho các em đạt được tấm bằng tốt nghiệp đại học của Nhật, được làm việc tại các công ty trên đất Nhật, để rồi sau đó các em lại quay về đóng góp cho quê hương”. 
Một năm hai lần, đích thân Thầy lại sang Nhật để ghé thăm và khích lệ các em học sinh mà Thầy đã gửi đi. Thầy nhấn mạnh: “Hiện giờ chính là thời điểm mà chúng ta cần phải học tập theo tinh thần của Phong Trào Đông Du”./.

《Dịch từ báo Mainichi 》




 

 

Nhật Ngữ Đông Du - Trung tâm Hồ Văn Huê 24/12/2015





 
Trang 1 trong tổng số 29