TẬP THỂ GIÁO VIÊN ĐÔNG DU

Du học Đông Du

HOẠT ĐỘNG THỂ THAO CHÀO MỪNG 25 NĂM ĐÔNG DU CHÍNH THỨC THÀNH LẬP

 

今日は9月27日(日)
中秋節ですね。皆さんは、月餅を食べたり、月を見上げたり、しましたか?

そんな中秋節の日に、ドンズー学校サッカー大会が行われました
いつも、ドンズー学校で勉強している学生や先生でチームを作って、試合をします。今日は第一回目が行われました!

いろんなチームがあってとても楽しかったです
一生懸命ボールを追いかけて、パスをつないでシュートをして…皆さんの真剣な姿は、とてもかっこ良かったです!!

来週はありませんが、再来週から11月下旬まで、毎週日曜日にサッカー大会が行われます!
選手の皆さんは、ケガをしないように、気をつけてください!
時間がある方は、ぜひ応援に来てくださいね!

 

 

MỘT VÀI HÌNH ẢNH TIÊU BIỂU

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sài Gòn, chủ nhật, ngày 27 tháng 9 năm 2015

 

BÀI CẢM NHẬN CỦA CÔ LÊ THỊ MINH HƯƠNG - THÀNH VIÊN NHÓM NHẠC TRƯNG VƯƠNG VỀ LỄ NHẬP MÔN VÀ TIỄN SINH VIÊN DU HỌC NHẬT BẢN NGÀY 12/9 TẠI TRUNG TÂM BÌNH MỸ

BÀI CẢM NHẬN CỦA CÔ LÊ THỊ MINH HƯƠNG - THÀNH VIÊN NHÓM NHẠC TRƯNG VƯƠNG

VỀ LỄ NHẬP MÔN VÀ TIỄN SINH VIÊN DU HỌC NHẬT BẢN NGÀY 12/9 TẠI TRUNG TÂM BÌNH MỸ

 

 

Kính gởi : Trường Nhật Ngữ Đông Du.

Ngày 12/9/2015, sau khi được vinh dự đi dự lễ tiếp nhận Sinh Viên mới khóa 49 và tiễn đưa du học sinh khóa 48 đi Nhật vào tháng 9 này, đến hôm nay cảm giác xúc động, lâng lâng, tự hào, phấn khích… vẫn còn trào dâng trong tôi khi kể chuyện lại cho gia đình, người thân nghe về buổi lễ hôm ấy.

Tôi xin phép mạo muội viết lá thư này, trước hết để cám ơn Thầy Hòe, chị Tiến đã dành cho chúng tôi sự ưu ái khi đến dự buổi lễ, và sau đó cho tôi được bày tỏ niềm phấn khích mà thầy, trò của trường Nhật Ngữ Đông Du đã truyền lửa sang cho tôi.

Chúng tôi 5 người bạn gái, cùng học trường Nữ Trung Học Trưng Vương, là đàn em của chị Tiến - là vợ thầy Nguyễn Đức Hòe - hiệu trưởng trường Nhật Ngữ Đông Du, được chị mời đến tham dự buổi lễ này. Ban đầu, tôi suy nghĩ, à há, chắc cũng chỉ là buổi lễ cũng giống như người ta tổ chức “ Khai giảng” ấy mà.Thôi mình cũng mang đàn và chuẩn bị một vài tiết mục văn nghệ cùng tham gia với buổi lễ.

Đoạn đường khá xa từ trung tâm thành phố để đến đây - Xã Bình Mỹ - Huyện Củ Chi. Khi xe vừa đến cổng trường, chúng tôi xuống xe, mang đồ đạc và tiến về hội trường trên đoạn đường dài khoảng 50m, chúng tôi thật sự hơi ngạc nhiên, đúng hơn là “ choáng ngợp” vì các học sinh tại đây đều cúp rạp xuống thấp và chào “ con chào cô ạ” khi chúng tôi gặp và đi ngang qua . Tôi gần như lạc vào 1 thế giới khác, giữa những thanh niên của một thế giới nào đó, chớ không phải là những thanh niên bình thường chúng tôi gặp hàng ngày trên đường phố. Tiếng chào chỉ dứt, khi chúng tôi thực sự ngồi vào ghế đã được sắp trước của ban tổ chức.

Bắt đầu dùng bữa cơm chiều do trường chiêu đãi trước khi vào buổi lễ chính thức, thì một cơn mưa lớn dữ dội kéo đến. Gió giật mạnh làm tung bay tất cả những gì chưa được cài giữ kiên cố, các lẳng hoa tặng chúc mừng của khách gởi tặng cứ nghiêng ngã, thầy trò tất bật người giữ, người buộc, người dán băng keo để chống chọi với cơn gió giật của trời mưa giông. Thấy thương tinh thần trách nhiệm của thầy trò quá. Trong khi khách mời vẫn được bộ phận tiếp tân phục vụ tận tình chu đáo, không để chúng tôi lo âu vì cơn mưa giông quá lớn của chiều hôm ấy.

Rồi mưa cũng dịu bớt lại, phần chính của chương trình cũng được bắt đầu. Bắt đầu là các tiết mục nhảy múa theo các điệu múa truyền thống của Nhật Bản được diễn ra khá hoành tráng: từ y phục, đến động tác, đến âm thanh, đã thực sự đưa tôi đến đất nước xa xôi Mặt Trời Mọc.

Tôi không nghĩ đây là các học sinh, sinh viên biểu diễn, mà các em đã “ cháy” hết mình vào lúc biểu diễn như là những diễn viên chuyên nghiệp thật sự - từ sắc mặt, đến động tác - tất cả diễn viên đều để hết tâm hồn mình vào từng động tác của bài múa, đến phần nhạc nền, đã thật sự cuốn hút tôi. Thật là 1 sự “ quá nghiêm túc” trong cách trình diễn nghệ thuật của các nghệ sĩ không chuyên. Tôi thầm nhủ phải là một sự tập luyện rất công phu mới đạt tới đỉnh cao như vậy. Các em rất trẻ, nhưng các em không đem phong cách “ teen”, “ hiphop”… như ta thường thấy ở các show diễn của các trường học khác trong những dịp có sự kiện, hay lên sân khấu hát những bài hát trữ tình của lứa tuổi các em. Tôi thấy trong các em ở trường Nhật Ngữ Đông Du  toát ra một sự mạnh mẽ, sống động, tất cả sức sống mãnh liệt của tuổi thanh niên… và không hiểu làm cách nào mà nhà trường đã dàn dựng được với các em các tiết mục múa nghệ thuật với tất cả tâm hồn như vậy?

Tôi còn đang bị cuốn hút lâng lâng vào phần biểu diễn vừa xong của các học sinh trường Nhật Ngữ Đông Du, thì phần nghi lễ bắt đầu. Cô Hiệu Phó trường lên thông báo năm nay trường tiếp nhận 178 học viên mới vào nhập học tại đây, học sinh được tiếp nhận từ 26 tỉnh thành trên cả nước Việt Nam.Từ ngạc nhiên này, sang ngạc nhiên khác, khi các em trình diện đi lên răm rắp trên sân khấu một cách rất ư là nghệ thuật và trật tự một cách đầy kỷ luật, nói đúng hơn là được “ sân khấu hóa “ màn trình diện của tân sinh viên. Như một cuộc “ diễu binh” đầy nghệ thuật qua cách di chuyển thành đội hình thẳng tắp đi từ 2 bên cánh gà ráp lên thành hàng nhiều tầng trên sân khấu. Tôi suy nghĩ “ chà, đạo diễn nào mà dàn dựng bố cục hay quá”.

Không ngờ trường Nhật Ngữ Đoonbg Du đã thực sự thu hút được các thanh niên hoài bão trên khắp nước Việt Nam, mà trước đó tôi nghĩ chắc chỉ nhận học sinh của TP HCM mà thôi. Tiêu chuẩn trường chọn nhập học được lấy từ kết quả sau thi Đại Học, với số điểm thi được qui định khá cao để được chọn vào trường. Đáng tự hào cho con em mình được nhà trường chọn vào để chuẩn bị rèn luyện vào một con đường khai sáng mới.

Rồi sau khi đã thành đội hình thẳng tắp, các em khí thế cùng cất lên tiếng hát bài “ Nối vòng tay lớn”, đúng là tri thức được kết nối vòng tay đến khắp mọi miền đất nước, nơi đến cho những em thật sự có ước mơ, có hoài bảo để trở thành những con người hữu ích cho xã hội, cho gia đình, cho chính bản thân mình. Các em đã rầm rập đi lên như các dòng thác cuồn cuộn lên, và lúc đi xuống cũng cuồn cuộn như những cơn sóng lan tỏa ra khắp nơi…Tim tôi bắt đầu đập rộn rả sau “ tiết mục” trình diện của 178 em tân sinh viên.

Nhà trường xác định chương trình nhập môn dành cho các em khi vào trường Nhật Ngữ Đông Du là: HỌC TIẾNG VIỆT trước, quả là 1 sự sâu sắc trong giảng dạy hiện nay - vì ngày nay, tôi thật sự lo lắng khi đám thanh thiếu niên viết sai chính tả quá nhiều ( dù đã tốt nghiệp đại học ), đặt câu văn, nói một câu… không hoàn chỉnh chủ ngữ, vị ngữ, do một phẩn ảnh hưởng công nghệ kỹ thuật số hiện đại, chỉ enter, chỉ quẹt, chỉ bấm trên máy vi tính và smart phone. Và tiêu chí của nhà trường là sau một năm học tập rèn luyện tại trường các em sẽ nói, đọc, giao tiếp tiếng Nhật lưu loát, đọc sách tiếng Nhật, nghĩa là trang bị công cụ ngôn ngữ vững vàng cho các em trước khi sang nước Nhật học tập tiếp thu kiến thức Quản lý, Khoa học, Kỹ thuật tại đây.

Tiếp đến là phần trình diện của 55 sinh viên của khóa trước, nay chính thức được tiếp nhận vào các trường Đại Học của Nhật Bản. Các em trai, em gái, 55 gương mặt thật sáng sủa, thông minh. Chúng tôi thấy các em đều đẹp - đẹp trong bộ đồng phục truyền thống, trịnh trọng - đẹp trong cách các em  chào - đẹp trong cách các em đón nhận phần thưởng, và nhất là cái đẹp trong đôi mắt các em, đó là: CÁI ĐẸP CỦA TRI THỨC.

Tôi và các bạn gái ngồi bên cạnh đã rơi nước mắt, vì tự mình hòa nhập vào niềm tự hào… như là cha mẹ của các em, tự hào cho các con của mình đã” vượt qua được vũ môn” , bắt đầu bước vào vùng trời rộng mở cho một tương lai tươi sáng.

Thầy Nguyễn Đức Hòe đã lên đốt đuốc truyền lửa cho các em, một nghi thức vừa truyền thống, vừa hiện đại, nhắc nhở các Tân Sinh Viên hãy nhớ lấy nhiệm vụ của mình đươc giao ,với 3 điều tuyên thệ các em phải khắc ghi trong lòng, trong đó nhiệm vụ hàng đầu là phục vụ cho đất nước, và lời tuyên thệ nằm lòng, đã được các em dõng dạc đọc vang lên hùng tráng khắp hội trường bằng tiếng Việt và tiếng Nhật .

Sở dĩ tôi phải ghi ra chi tiết từng giai đoạn của buổi lễ, vì các hình ảnh đó đã khắc sâu vào tâm trí tôi từ sau buổi tối ngày 12/9 đó. Hình ảnh Thầy Hòe đọc lời nhắn nhủ các tân Sinh Viên trước khi sang xứ người đã làm tôi lại ướt khóe mắt lần nữa. Vì sao? Chúng ta không ít người ngày nay đang thất vọng về nền giáo dục hiện tại, vì nhan nhãn cảnh “ kinh tế thị trường “ ở học đường, ở một số các trường học mà chúng ta đọc báo chí thấy được, và chỉ biết thở dài. Rồi bao cảnh bạo lực ở học đường, và những cảnh con người đối xử với nhau, không còn gì gọi là “ tôn sư trọng đạo” ở nhiều nơi…

Nhưng hình ảnh của một nhà giáo chân chính, tâm huyết với các thế hệ sau, được sống lại trong tôi khi nhìn thầy Nguyễn Đức Hòe. Thầy đã lớn tuổi, tay thầy run khi cầm giấy đọc những lời nhắn nhủ cho sinh viên chuẩn bị xuất cảnh. Lời thầy gởi gấm như một người cha tràn đầy lòng thương yêu dành cho con, nhưng lại là một người thầy đầy sự nghiêm khắc và tôi thật sự xúc động khi thầy dặn dò các con phải “ tỏa sáng” ngay từ bây giờ, chớ không phải đợi tốt nghiệp xong mới làm việc đó.

Đuốc lửa được truyền từ thầy sang thế hệ thứ 2, thứ 3, thứ 4 và chập lại,ngọn lửa thiêng sáng rực trên sân khấu, dưới nền nhạc hùng tráng. Ôi quá thiêng liêng, dấu ấn không thể quên cho các em chuẩn bị hành trang xa thầy cô, xa trường, xa gia đình, xa đất nước để trang bị cho mình tri thức mới ở một đất nước văn minh vào bậc nhất trên thế giới.

Đáp lại lời thầy Hiệu Trưởng nhắn nhủ, sinh viên Hải em đã lên phát biểu bài tiếp nhận lời dặn dò và cám ơn thầy cô của trường. Đến đây  bài cảm nghĩ của Hải đã làm tôi và các bạn đã bật khóc thật sự. Khi Hải kể về những chu đáo lo toan của thầy cô trường Nhật Ngữ Đông Du trong suốt một năm rèn luyện vừa qua. Các em được học hành, được chăm sóc về cả vật chất, tinh thần, được thương yêu, được la mắng… và cuối cùng là được nên người. Chị  Minh Tiến người bạn trong nhóm tôi ,ngồi bên cạnh tôi, vừa khóc vừa nói: “ giá phải đất nước mình có một nữa số thanh niên được đào tạo và nhận thức được như vầy là nước mình nhân tài nhiều lắm ha “.

Và chuyển đến cao trào tột đỉnh, là 55 SV xin được cám ơn cha mẹ qua một bài bát - có thể nói bài hát này do nhạc sĩ nào sáng tác mà hay quá. Về nhạc hát ca ngợi tặng cha mẹ,có rất nhiều bài. Nhưng tôi hơi khó tính, tôi chỉ chọn được một, hai bài mà tôi cho rằng nó thật sự có hồn, đi vào lòng người. Nhưng riêng bài hát này, với ca từ và giai điệu của nó, chúng tôi đã bật khóc cùng các em. Các em hát và khóc, rồi dòng người 55 em đã tràn xuống sân khấu miệng vẫn hát, tay cầm hoa hồng mang xuống tận dưới sân khấu để tặng và cám ơn cha, mẹ đến dự trong buổi lễ hôm ấy. Hạnh phúc vỡ òa các bạn ạ, sung sướng quá, tự hào qua, thiêng liêng quá, xúc động quá…

Chúng tôi không biết mình đã trãi qua 1 buổi gì nữa của ngày hôm ấy ? Nó giá trị hơn một buổi được thưởng thức một chương trình nghệ thuật hoành tráng, đắt giá, với đạo diễn tài năng dàn dựng bố cục công phu? Nó lấy nước mắt của chúng tôi còn hơn đi xem một buổi biểu diễn với nội dung và hình thức đi vào lòng người của các nghệ sĩ thật chuyên nghiệp? Nó cho tôi sống dậy lòng tự hào khi cảm giác mình có các con em sẽ là những nhân tài đem về cho đất nước trong nay mai.

Nó cho tôi thấy, ít nhất Đông Du - quá xứng đáng với tên gọi của trường. Với sự dẫn dắt của nhà trí thức yêu nước Nguyễn Đức Hòe đã vô cùng tâm huyết với thế hệ mai sau, tương lai đất nước - Thầy đã tiếp bước bậc tiền bối của đất nước ta ngày xưa, cụ Phan Bội Châu với phong trào Đông Du đưa thanh niên Việt sang Nhật tiếp cận kiến thức văn minh hiện đại thời bấy giờ - ngày nay thầy Hòe cũng  với cả trái tim, với cả sức lực và tài năng của mình trong nhiều lãnh vực để đưa con em chúng ta du học ở một đất nước bậc thầy về quản lý, bậc thầy về khoa học kỹ thuật và sáng tạo.

Và bên cạnh đó, không thể không nhắc đến chị Tiến, người bạn đời của thầy đã hỗ trợ âm thầm bên thầy để có thành công hôm nay. Và còn những người bạn của thầy nữa: trong đó cô Đàm Lê Đức – lửa của cô cứ sáng rực như ngày nào, thơ văn của cô vẫn cứ trữ tình và mạnh mẽ như tuổi thanh niên, dù tuổi cô đã cao. Thầy Thích Minh Niệm - điềm đạm, tư duy đã tạo chiều sâu cho các em khi hỗ trợ thầy trò trường Nhật Ngữ Đông Du các lớp Thiền nhiều ngày…

Các em may mắn được là học viên của trường, được trang bị đầy đủ: từ tri thức, đạo đức, tính chiến đấu, tinh thần học hỏi, tinh thần trách nhiệm, đến tính lặng trầm tĩnh suy tư chiều sâu trong cuộc sống. Và tất cả đều được thể hiện bằng những con người thật, hành động thật, ứng xử thật, cảm xúc thật… mà tôi đã được chứng kiến trong buổi tối 12/9. Có thể nói là một thế giới, một môi trường sống, học tập quá ư là... tôi kể chuyện với người nhà là…Thiên Đàng chỉ nằm trên một bậc mà thôi ( không biết tôi nhận xét có quá lời không, nhưng xin nhà trường hãy cho tôi được chia sẻ cảm xúc của mình ).

Tìm hiểu thêm tôi được biết, không hề có một đạo diễn lớn nào ở đây, tự thầy trò cùng làm và tập chương trình và các tiết mục ( các bài múa là do một cô giáo Nhật Bản hỗ trợ hướng dẫn ). Thầy trò của trường Nhật Ngữ Đông Du đã đồng hành cùng nhau để hoàn thành một chương trình hoành tráng, được “ sân khấu hóa”  với hơn 200 diễn viên là học sinh của trường, phối hợp ăn ý, đúng khớp với chương trình đã được thiết kế, với tất cả trái tim, khối óc, và tinh thần trách nhiệm.

Chúng tôi thật sự biết ơn những gì đã được trải qua ở trường nhật Ngữ Đông Du vào tối ngày 12/9.

Có thể nói đây là 1 sự thành công quá là tuyệt vời.

Sau cùng, kính chúc Thầy Hòe, chị Tiến, Ban Giám Hiệu cùng toàn thể các thành viên, học sinh trường Nhật Ngữ Đông Du