GIỚI THIỆU VỀ TRƯỜNG NHẬT NGỮ ĐÔNG DU

Chương 1: Kỳ 3

10.  BÍ QUYT ĐƯỢC HÂM M CA V6 INOHARA VÀ TOKIO KOKUBU

(Chú thích của người dịch: INOHARA là một ca sĩ nổi tiếng trong nhóm nhạc V6. KOKUBU TAIICHI là diễn viên, ca sĩ nổi tiếng trong nhóm TOKIO của Nhật Bản)

Nếu nói về ấn tượng tốt, người ta sẽ nghĩ đến những người nổi tiếng như INOHARA YOSHIHIKO của nhóm nhạc V6 và KOKUBU TAICHI của nhóm TOKIO.

Đây là chuyện khi tôi xuất hiện trên chương trình R30 của truyền hình TBS (phát sóng khu vực KANTO) . Tôi được làm khách mời, và hai người phỏng vấn.

Gần một tiếng đồng hồ hầu như chỉ mình tôi nói chuyện, chẳng những không mệt mà còn rất sôi nổi hào hứng. Sau khi thu hình xong, tôi tự hỏi sao mà mình lại có thể nói chuyện hùng hồn đến như vậy nhỉ ?  lúc đó mới chợt nhận ra rằng vì họ đã  khéo khơi chuyện cho tôi.

-          Ngoài những câu đương nhiên như  “ Ồ ! Vậy sao”, còn những câu như :

-          Hấp dẫn quá ?

-          Ôi thật tuyệt vời !

-          Ồ ! vậy mà tôi đâu có biết.

-          Rồi sao nữa ?

-          Chỉ cho tôi với.

… những câu như thế cứ dồn dập đến.

Hơn nữa họ còn nghe bằng cả điệu bộ, cử chỉ tung hứng, rướn người theo, hoặc mắt sáng lên. Như vậy thì ai mà không hào hứng để nói.

Mình sẽ nghĩ chắc là họ có thiện cảm với mình lắm đây, nếu vậy mình càng yên tâm là mình đang được mến mộ.

 

11.  ĐỪNG CHỈ NÓI CHUYỆN CỦA MÌNH

Chuyện về các cuộc họp mặt cựu học sinh. Một là cuộc họp mặt cựu học sinh cấp ba, và một là cuột họp mặt cựu sinh viên đại học. Lần nầy tôi lại có một trải nghiệm lý thú.

Trước tiên là buổi họp mặt các bạn học hồi cấp ba. Trong buổi họp nầy các bạn nữ đến rất đông.

-          Á ! lâu quá không gặp.

-          Khỏe không ?

Về khoản trao đổi như thế nầy buổi họp mặt bạn cũ nào cũng na ná như nhau, thế nhưng tiếp theo sau đó thì thật là chịu không nổi.

-   Tôi gần đây thì … cho nên … Do đó …

Nhiều người cứ dài dòng lê thê kiểu như thế. Lúc đầu còn có hứng thú nghe, nhưng cứ bắt phải nghe mãi thì phát chán. Tất nhiên, nguyên nhân là do bị bắt phải nghe câu chuyện chỉ từ một phía.

Đến khi đi họp mặt bạn đại học cũ, phải nói tôi rất ngưỡng mộ với sự giao tiếp khá ấn tượng của các bạn. Không phải chỉ báo cáo riêng tình hình của mình, mà còn bắt bạn bè phải kể về tình hình của họ gần đây thế nào.

Khi nghe thì lắng nghe rất chăm chú, lúc thì gật gù, lúc lại ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ, lúc thì búng tay một cái… Tất cả đều có sự cân đối hài hòa giữa người nói và người nghe, những lúc như vậy thời gian dường như qua quá nhanh thoắt một cái đã hết.

Không khí của hai cuộc họp mặt nầy sao lại khác nhau đến thế nhỉ ? Phải chăng vì một bên là cấp ba còn một bên là đại học ? Bạn cấp ba là bạn của thời còn quá trẻ, nên cứ thoải mái nói toàn nói chuyện của mình. Hay vì có một kiểu thỏa hiệp nào đó ?

Không phải ! không thể nào nghĩ ra được nguyên nhân của nó.

Những người dài dòng lê thê kể lể chuyện mình có lẽ phần lớn họ không làm việc ở công ty, hoặc  không có kinh nghiệm nói chuyện, có thể gọi họ bằng từ “thiếu bản lĩnh xã hội

Tất nhiên cũng tùy người, không thể quơ đũa cả nắm được. Nhưng tôi thấy dường như việc này xảy ra do sự chênh lệch về cách giao tiếp.

Ngay cả nhà kinh doanh nhiều khi cũng chỉ nói toàn chuyện của mình. Như vậy liệu khả năng giao tiếp của họ có cao không ? Có thể giao tiếp tốt với người trong và ngoài công ty không ? “Nói chuyện hấp dẫn”, “nói chuyện khéo” là một năng khiếu, và có thể là vũ khí quan trọng đối với người làm công việc kinh doanh.

Nhưng chỉ vậy thôi không có nghĩa là có thể giao tiếp thành công được. “Có thể nghiêm túc lắng nghe câu chuyện của đối tác” cũng là một tố chất đỏi hỏi ở người kinh doanh. Những người thờ ơ với điều đó khó có thể hoàn thành công việc tốt được.

 

12.  PHẢI THƯỜNG XUYÊN NÓI “Ồ ! VẬY SAO ?” VỚI ĐỐI TÁC

Phản ứng nào cho thấy năng lực truyền đạt của mình khá lên ? Trước tiên nhìn vào biểu hiện của người nghe. Nếu biểu hiện không có gì thay đổi, hay có vẻ lãnh đạm là họ không hứng thú lắm với câu chuyện của bạn.

Ngược lại, hể có quan tâm đến câu chuyện của bạn thì thường người ta sẽ thốt ra những câu như “ồ ! vậy sao”. Những câu từ như “ồ ! vậy sao” chính là thước đo điều đó.

Khi phát biểu trước hội nghị, hay giới thiệu sản phẩm mới ở nơi giao dịch mình phải để ý xem người nghe phản ứng chỗ nào. Ngay chỗ mình nghĩ là rất hấp dẫn thì tất nhiên họ biểu hiện “ồ ! vậy sao” và cũng có khi biểu lộ thích thú ở những chỗ mà mình không nghĩ đến.

Khi nhận được sự phấn khởi ở những chỗ mình không nghĩ đến, thì sau đó mình phải xác nhận lại xem lời trình bày của mình tại sao lại lưu loát đến thế. Nếu hiểu được bí quyết đó, trong lần phát biểu sau chắc chắn mình có thể sử dụng nó.

Không chỉ những lời giới thiệu hay báo cáo kế hoạch mà cả những buổi nói chuyện thường ngày ta cũng để ý xem khi nào người nghe phản ứng “ồ ! vậy sao ?” ghi nhớ nội dung của khi đó, khi nói chuyện với người khác ta cũng thử dùng nó để diễn đạt.

Để làm tăng được những biểu hiện như “ồ ! vậy sao ?” nầy, đầu tiên bản thân mình cũng cần phải nghĩ “ồ ! vậy sao ?”. Thường thường hể truyền đạt cho người khác điều mà mình không mấy lý thú thì người khác cũng chẳng hứng thú gì. Để có được điều đó, mình phải tìm kiếm những cái thú vị phù hợp với mình. Việc nổ lực tìm kiếm những điều thú vị đó gắn liền với sự nâng cao khả năng diễn đạt của bản thân mình.